Bài 312: Thực tế

25-11-2017 138

Đọc Kinh thánh: Lu-ca 1:5-38

5Trong đời Hê-rốt, vua xứ Giu-đê, có một thầy tế lễ thuộc ban A-bi-gia, tên là Xa-cha-ri; vợ là Ê-li-sa-bét, thuộc dòng dõi A-rôn. 6Cả hai đều là người công chính trước mặt Đức Chúa Trời, vâng giữ mọi điều răn và lễ nghi của Chúa một cách trọn vẹn. 7Họ không có con, vì Ê-li-sa-bét hiếm muộn và cả hai đều cao tuổi. 8Chuyện xảy ra khi Xa-cha-ri theo phiên thứ của ban mình làm công tác tế lễ trước mặt Đức Chúa Trời. 9Khi bắt thăm theo thông lệ của các thầy tế lễ, ông đã trúng thăm được vào đền thờ của Chúa để dâng hương. 10Trong giờ dâng hương, cả đoàn dân đông đều ở ngoài cầu nguyện. 11Bấy giờ có một thiên sứ của Chúa hiện đến với Xa-cha-ri, đứng bên phải bàn thờ dâng hương. 12Thấy thiên sứ, Xa-cha-ri bối rối, kinh hãi. 13Nhưng thiên sứ bảo ông: “Nầy, Xa-cha-ri, đừng sợ! Vì lời cầu nguyện của ngươi đã được nhậm. Ê-li-sa-bét, vợ ngươi, sẽ sinh một con trai; ngươi hãy đặt tên là Giăng. 14Con trai ấy sẽ làm cho ngươi vui mừng hớn hở, và nhiều người sẽ hoan hỉ khi con trẻ ra đời. 15Vì con trẻ ấy sẽ được tôn trọng trước mặt Chúa, không uống rượu nho hay thức uống có men, và sẽ được đầy dẫy Đức Thánh Linh từ khi còn trong lòng mẹ. 16Con trẻ ấy sẽ đem nhiều người Y-sơ-ra-ên trở lại cùng Chúa là Đức Chúa Trời của họ; 17con ấy sẽ lấy tinh thần và quyền năng của Ê-li mà đi trước Chúa, để đem lòng cha trở về với con cái, đem kẻ không vâng phục đến sự khôn ngoan của người công chính, và để chuẩn bị một dân tộc sẵn sàng cho Chúa.” 18Xa-cha-ri thưa với thiên sứ: “Làm sao tôi biết việc nầy sẽ xảy ra? Vì tôi đã già, vợ tôi đã cao tuổi rồi.” 19Thiên sứ đáp: “Ta là Gáp-ri-ên hằng đứng trước mặt Đức Chúa Trời. Ta được sai đến nói với ngươi và báo tin mừng nầy cho ngươi. 20Nầy, ngươi sẽ bị câm, không thể nói được, cho đến ngày các điều ấy xảy ra, vì ngươi không tin lời ta, là lời sẽ được ứng nghiệm đúng thời điểm.” 21Trong lúc ấy, dân chúng đang đợi Xa-cha-ri; họ ngạc nhiên vì ông ở lâu trong đền thờ. 22Lúc đi ra, Xa-cha-ri không nói được với dân chúng thì họ mới hiểu rằng ông đã thấy một khải tượng trong đền thờ. Ông ra dấu cho họ vì vẫn còn bị câm. 23Khi những ngày phục vụ đã mãn, ông trở về nhà. 24Sau những ngày ấy, vợ ông là Ê-li-sa-bét mang thai và ẩn mình trong năm tháng. Bà nói rằng: 25“Chúa đã ban ơn cho tôi. Trong những ngày nầy, Ngài đoái thương tôi và cất đi sự hổ nhục của tôi giữa mọi người.” 26Vào tháng thứ sáu, Đức Chúa Trời sai thiên sứ Gáp-ri-ên đến thành Na-xa-rét, thuộc miền Ga-li-lê, 27gặp một trinh nữ đã đính hôn với một người nam tên là Giô-sép, thuộc dòng vua Đa-vít. Trinh nữ ấy tên là Ma-ri. 28Thiên sứ đến gặp cô và nói: “Hỡi người được ơn, chúc mừng cô! Chúa ở cùng cô!” 29Nhưng Ma-ri rất bối rối về những lời nầy và tự hỏi lời chào ấy có nghĩa gì. 30Thiên sứ tiếp: “Hỡi Ma-ri, đừng sợ vì cô đã được ơn trước mặt Đức Chúa Trời. 31Nầy, cô sẽ mang thai, sinh một con trai và đặt tên là JÊSUS. 32Con trai ấy sẽ được tôn trọng, được gọi là Con của Đấng Chí Cao. Chúa là Đức Chúa Trời sẽ ban cho Ngài ngôi Đa-vít, tổ phụ Ngài. 33Ngài sẽ trị vì đời đời nhà Gia-cốp; vương quốc Ngài mãi mãi trường tồn.” 34Ma-ri thưa với thiên sứ: “Tôi chưa ăn ở với người nam nào thì làm sao có được điều đó?”

35Thiên sứ đáp: “Đức Thánh Linh sẽ ngự trên cô, và quyền năng của Đấng Chí Cao sẽ phủ che cô; cho nên con thánh sinh ra sẽ được gọi là Con Đức Chúa Trời. 36Kìa, Ê-li-sa-bét, người bà con của cô, cũng đã có thai một con trai trong lúc già nua. Người ấy vốn có tiếng là hiếm muộn mà nay đã mang thai được sáu tháng rồi. 37Bởi vì không có việc gì Đức Chúa Trời chẳng làm được.” 38Ma-ri thưa: “Tôi đây là tớ gái của Chúa. Xin điều ấy xảy đến cho tôi như lời ngài truyền!” Rồi thiên sứ rời khỏi Ma-ri.

Câu căn bản: Lu-ca 1:47-48

Tâm linh tôi mừng rỡ trong Đức Chúa Trời là Cứu Chúa tôi,

48Vì Ngài đã đoái thương thân phận hèn mọn của tớ gái Ngài.  Nầy, từ nay về sau, mọi thế hệ sẽ khen tôi là người có phước;

Suy niệm: Dường như đa số chúng ta vẫn phải sống mãi quanh các vấn đề như muốn điều mình không có và lại có điều mà mình không muốn, chính vì thế mà chúng ta thường bất mãn. Chúng ta cũng không hiểu nhiều tình huống trong đời mà mình cho là bất công hay quá đáng.

Ngày xưa bà cụ Ê-li-sa-bét son sẻ không có con, mong đợi mãi cho đến tuổi già mới sinh được Giăng. 

(Lu-ca 1:5-25).

Trong khi đó cô Ma-ri, mới hứa hôn thì việc mang thai là chuyện hổ nhục. (Lu-ca 1:26-38)

Nhưng cả hai khi biết mình có thai đều tiếp nhận thông tin đó với niềm tin rằng thời điểm Chúa đưa đến việc có con là tuyệt hảo vì biết rằng đối với Chúa không có gì là bất năng cả.

Mỗi mùa Giáng Sinh, đọc lại các câu chuyện chung quanh việc ra đời của Chúa, chúng ta thấy rất xa rời thực tế, nhưng tất cả đều là sự thật, huyền nhiệm mà con người không ai giải thích được, vì đó là thực tế của Chúa Toàn Năng, đấng sinh thành ra vũ trụ vạn vật, làm sao con người nhỏ bé hiểu được.

Không hiểu được nhiều thực tế nhưng vẫn có thể tin.  Ta có thể chủ động trong việc tin, mặc dù không thể chủ động trong việc hiểu, vì tin là điều ta có thể lựa chọn, còn hiểu phụ thuộc vào mặc khải bên ngoài ta mà ta không kiểm soát được.

Một điều thực tế khác là mặc khải. Không có mặc khải, không ai biết Thượng Đế là ai và tại sao phải tin và giao ngộ với Ngài. Rất may là chính Thượng Đế đã mặc khải Ngài cho con người.

Tin và mặc khải có nhiều quan hệ.  Vì không thể hiểu được một huyền nhiệm nào đó mà ta cần mặc khải, va khi có mặc khải thì phải tin. 

Đạo Chúa khởi đầu với mặc khải từ nơi Chúa và con người lấy đức tin mà chấp nhận để có thể hi vọng và kinh nghiệm cõi vĩnh hằng vô hạn.

Nguyễn Sinh