Bài 316: Chữ Hiếu

01-12-2017 92

Đọc Kinh thánh: Xuất Ai-cập ký 20: 1-17

1Bấy giờ, Đức Chúa Trời phán tất cả những lời nầy: 2“Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời của con, Đấng đã đem con ra khỏi đất Ai Cập, khỏi nhà nô lệ. 3Trước mặt Ta con không được có các thần nào khác. 4Con không được làm cho mình một hình tượng nào theo hình dạng của những vật trên trời cao, hoặc nơi đất thấp, hoặc trong nước dưới mặt đất. 5Con không được cúi lạy trước các hình tượng đó hay phụng thờ chúng; vì Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời của con, là Đức Chúa Trời kỵ tà. Đối với những kẻ ghét Ta, Ta sẽ vì tội đó của tổ tiên mà trừng phạt con cháu họ đến thế hệ thứ ba, thứ tư. 6Nhưng Ta sẽ ban ơn đến hàng nghìn thế hệ cho những người yêu mến Ta và vâng giữ các điều răn của Ta. 7Con không được lạm dụng danh của Giê-hô-va Đức Chúa Trời, vì Đức Giê-hô-va sẽ chẳng dung tha kẻ nào lạm dụng danh Ngài. 8Hãy nhớ ngày nghỉ để giữ làm ngày thánh. 9Con phải làm tất cả công việc mình trong sáu ngày, 10nhưng ngày thứ bảy là ngày nghỉ dành cho Giê-hô-va Đức Chúa Trời của con. Trong ngày đó, con, con trai, con gái, tôi trai tớ gái, súc vật của con, cả đến khách lạ trong nhà con, đều không được làm bất cứ công việc gì cả. 11Vì trong sáu ngày Đức Giê-hô-va đã tạo dựng trời, đất, biển, và muôn vật ở trong đó, nhưng Ngài nghỉ ngày thứ bảy. Vì vậy, Đức Giê-hô-va ban phước cho ngày nghỉ và thánh hóa ngày ấy.

12Hãy hiếu kính cha mẹ của con, để con được sống lâu trên đất mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ban cho con. 13Con không được giết người. 14Con không được phạm tội tà dâm. 15Con không được trộm cắp. 16Con không được làm chứng dối hại người lân cận mình. 17Con không được tham muốn nhà người lân cận con, cũng không được tham muốn vợ, hoặc tôi trai tớ gái, bò, lừa hay bất cứ vật gì thuộc về người lân cận con.”

Câu căn bản: Xuất Ai-cập ký 20:12

12Hãy hiếu kính cha mẹ của con, để con được sống lâu trên đất mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ban cho con.”

Suy niệm: Thông thường người ta hiểu hiếu là tôn kính cha mẹ, biết ơn cha mẹ và nhất là phụng dưỡng cha mẹ khi về già.

Nhưng theo Nho Giáo Trung-hoa cổ thời và ảnh hưởng sâu đậm đến Việt-nam thì hiếu là để tang cho cha mẹ và nhớ ngày giỗ kỵ cha mẹ. Đó là bổn phận hiếu đễ của người con đối với cha mẹ, nhất là người con trai cả.

Tuy nhiên ngoài những bổn phận đối với cha mẹ khi còn sống hay khi các vị đã qua đời, thì điều làm cho cha mẹ vui lòng hơn cả là người con sống ngay lành, chân thật, không làm điều gian dối, không say đắm trong tứ đổ tường và không làm cho cha mẹ bị chê cười mỉa mai.

Người con là tín đồ của Chúa Giê-xu còn phải tuân giữ mười điều luật Chúa, trong đó Chúa Giê-xu từng tóm tắt là Kính Chúa và yêu người. 

Người con nào muốn cha mẹ vui lòng cần phải kính thờ và kính sợ Chúa, như thế mới không dám làm điều gian trá hay xấu xa; và phần tiếp theo là yêu người, tức là phải sống thuận hòa, thương yêu và cứu giúp những người sa cơ lỡ bước quanh mình, và không xúc phạm hay làm hại ai trong đời.

Nếu người con nào sống được như thế, chắc hẳn cha mẹ sẽ rất hài lòng và hãnh diện. Vì không phải thành danh, thành tài, giàu sang phú quý là quan trọng, nhưng mỗi người cần phải ý thức được bổn phận làm người của mình.

Người xưa có câu:

Thủ hiếu hữu chung nhật

Cư ai vô tận thời

Tạm dịch là:

Giữ hiếu có ngày hết

Thương nhớ không bao giờ cùng.

Nghĩa là những lễ nghi biểu lộ hiếu đễ đối với cha mẹ có lúc cũng hết. Nhưng lòng thương nhớ cha mẹ không bao giờ tận cùng.

Người thương yêu, biết ơn cha mẹ không phải chỉ hiếu đễ qua lễ nghi, nhưng chính là sống sao cho cha mẹ vui lòng và không hổ thẹn hay buồn khổ vì những hành động sai trái của con.

Nguyễn Sinh