Bài 320: Bất Ngờ

05-12-2017 107

Đọc Kinh thánh: Thi-thiên 40:1-17

1Tôi kiên nhẫn trông đợi Đức Giê-hô-va, Ngài nghiêng tai qua nghe tiếng kêu cầu của tôi. 2Ngài đem tôi lên khỏi hầm hủy diệt, khỏi vũng bùn lầy. Ngài đặt chân tôi trên vầng đá và làm cho bước tôi vững bền. 3Ngài đặt nơi miệng tôi một bài ca mới, tức là sự ca ngợi Đức Chúa Trời chúng ta. Nhiều người sẽ thấy điều đó và kính sợ đem lòng tin cậy nơi Đức Giê-hô-va. 4Phước cho người nào để lòng tin cậy nơi Đức Giê-hô-va, chẳng hướng lòng về kẻ kiêu ngạoHoặc đi theo bọn dối trá! 5Lạy Giê-hô-va Đức Chúa Trời của con, công việc lạ lùng và những tư tưởng của Chúa đối với chúng con thật nhiều,Không ai có thể so sánh với Chúa; nếu con muốn rao truyền và thuật lại các việc ấy, thì quá nhiều, không thể đếm được. 6Chúa không thích sinh tế hoặc tế lễ chay, Chúa không đòi tế lễ thiêu hay tế lễ chuộc tội, nhưng Ngài đã mở tai con để nghe Ngài. 7Bấy giờ con nói: “Có con đây. Trong quyển sách đã có chép về con.” 8Lạy Đức Chúa Trời của con, con vui thích làm theo ý muốn Chúa, luật pháp Chúa ở trong lòng con. 9Con đã rao truyền tin vui về sự công chính của Ngài giữa hội chúng đông đảo, thật, con không thể ngậm miệng lại; lạy Đức Giê-hô-va, Ngài biết điều đó. 10Con chẳng giấu sự công chính của Chúa trong lòng con; con đã rao truyền sự thành tín và ơn cứu rỗi của Ngài; con không giấu sự nhân từ và chân thật của Chúa, với hội chúng đông đảo. 11Đức Giê-hô-va ôi! Xin đừng rút lại lòng thương xót của Ngài đối với con; nguyện sự nhân từ và chân thật của Ngài gìn giữ con luôn luôn. 12Vì vô số tai họa đã vây quanh con;Tội ác con đã theo kịp con đến nỗi con không dám ngước mắt lên;Chúng nhiều hơn tóc trên đầu con, khiến lòng con kinh hãi. 13Đức Giê-hô-va ôi! Xin vui lòng giải cứu con. Lạy Đức Giê-hô-va, xin mau giúp đỡ con. 14Xin khiến kẻ nào tìm hại mạng sống con bị bối rối và hổ thẹn; xin khiến kẻ nào vui vẻ về sự thiệt hại con phải thối lui và bị sỉ nhục. 15Các kẻ nói về con: “Ha, ha!”mong chúng bị bối rối vì bị sỉ nhục. 16Nguyện tất cả những ai tìm cầu Chúa được vui vẻ và hoan lạc nơi Chúa; nguyện những người yêu mến sự cứu rỗi của Chúa luôn nói rằng: “Đức Giê-hô-va thật vĩ đại!” 17Con đây là người khốn cùng và thiếu thốn; nhưng Chúa luôn nhớ đến con. Chúa là Đấng giúp đỡ và giải cứu con. Đức Chúa Trời của con ôi, Xin đừng chậm trễ!

Câu căn bản: Thi-thiên 40:1-2

1Tôi kiên nhẫn trông đợi Đức Giê-hô-va, Ngài nghiêng tai qua nghe tiếng kêu cầu của tôi. 2Ngài đem tôi lên khỏi hầm hủy diệt, khỏi vũng bùn lầy. Ngài đặt chân tôi trên vầng đá và làm cho bước tôi vững bền.”

Suy niệm:  "Tôi chỉ nghe một tiếng ầm và hoàn toàn không biết gì nữa. Khi tỉnh lại, trước mắt tôi khung cảnh thật hãi hùng. Nhiều học sinh nằm bất động. Có em vắt ngang thành ghế. Lúc ấy tôi thực sự không làm chủ được hành động của mình. Tôi chỉ nhớ ôm Vũ Thành Quang vào lòng và tôi biết em ấy đã chết.  Không thể ngờ chỉ còn chưa đầy 3 km nữa là đến nơi, vậy mà các học trò tôi lại ra đi mãi mãi. Suốt đêm qua tôi không thể nào chợp mắt. Hình ảnh chiếc xe bị đâm toác hoác, nhiều mảnh xe vung vãi và những học sinh nàm la liệt cứ ám ảnh trong tôi."

Trên đây là lời thầy giáo Nguyễn Quốc Hùng chủ nhiệm lớp 11B13 Trường Nguyễn Khuyến sau tai nạn chiếc xe bus chở 44 học sinh đi tham quan thác nước Giang Điền, huyện Thống Nhất, tỉnh Đồng Nai. 

Tài xế xe bus vì lo tránh ổ gà trên đường, không chú ý quan sát đèn báo hiệu tàu hỏa tới, và khi thấy tàu, cố nhấn ga vượt, nhưng không kịp. Chiếc xe bị đâm vào phía sau, văng ra xa, làm đổ một bức tường, hư hỏng toàn bộ phần sau. Tai nạn gây cho 5 học sinh ngồi phía sau thiệt mạng, tám người bị thương nặng gồm 7 học sinh và người lái xe phụ. Mười bẩy học sinh khác bị thương nhẹ.

Theo cuộc điều tra thì tai nạn xẩy ra vì người tài xế không cẩn thận, đường tàu hỏa đi ngang qua đường phố mà không có rào chắn.  Địa điểm này từng gây ra 10 vụ tai nạn. Các cơ quan bảo hiểm có lo chu cấp tiền cho nạn nhân. 

Tuy nhiên lời thầy giáo Hùng đáng cho chúng ta quan tâm: Không thể ngờ chỉ còn chưa đầy 3 km nữa là đến nơi, vậy mà các học trò tôi lại ra đi mãi mãi.

Vâng, trong đời có rất nhiều việc bất ngờ xẩy ra mà chỉ sau đó người ta mới biết. Cái chết có thể đến bất cứ lúc nào, ở đâu và có khi rất bất ngờ. 44 học sinh và thầy giáo Hùng không biết rằng lúc 7giờ 20 sáng ngày 24/5/07 là ngày cuối cùng của 5 học sinh trong cùng một lớp.

Chính vì cuộc đời có nhiều bất ngờ, đời sống chấm dứt lúc nào và cách nào ta không biết được, nên mỗi người cần giải quyết các vấn đề của mình trước khi quá trễ hay không có thời gian. 

Trong các vấn đề đó, ưu tiên là bổn phận đối với Chúa là Đấng sẽ tiếp nhận linh hồn của mỗi chúng ta. 

Vì linh hồn xuất phát từ Chúa và cũng sẽ trở về nơi Chúa.

Câu hỏi giúp mỗi chúng ta trắc nghiệm là:

Ta có biết Chúa là ai chưa?

Chúa có quan hệ gì đến ta?

Làm thế nào an tâm nếu biết rằng ta chết, linh hồn sẽ trở về cùng Chúa?

Nguyễn Sinh