Bài 078: NGƯỜI VÔ DANH

10-04-2018 243

Bài 078: NGƯỜI VÔ DANH

Đọc Kinh thánh: Lu-ca 10 : 30 - 37

“Đức Chúa Jêsus lại cất tiếng phán rằng: Có một người từ thành Giê-ru-sa-lem xuống thành Giê-ri-cô, lâm vào tay kẻ cướp, nó giựt lột hết, đánh cho mình mẩy bị thương rồi đi, để người đó nửa sống nửa chết.

31Vả, gặp một thầy tế lễ đi xuống đường đó, thấy người ấy, thì đi qua khỏi.

32Lại có một người Lê-vi cũng đến nơi, lại gần, thấy, rồi đi qua khỏi.

33Song có một người Sa-ma-ri đi đường, đến gần người đó, ngó thấy thì động lòng thương;

34bèn áp lại, lấy dầu và rượu xức chỗ bị thương, rồi rịt lại; đoạn, cho cỡi con vật mình đem đến nhà quán, mà săn sóc cho.

35Đến bữa sau, lấy hai đơ-ni-ê đưa cho chủ quán, dặn rằng: Hãy săn sóc người nầy, nếu tốn hơn nữa, khi tôi trở về sẽ trả.

36Trong ba người đó, ngươi tưởng ai là lân cận với kẻ bị cướp?

37Thầy dạy luật thưa rằng: Ấy là người đã lấy lòng thương xót đãi người. Đức Chúa Jêsus phán rằng: Hãy đi, làm theo như vậy.

 

Câu ghi nhớ: Lu-ca 10:27 Thưa rằng: Ngươi phải hết lòng, hết linh hồn, hết sức, hết trí mà kính mến Chúa là Đức Chúa Trời ngươi và yêu người lân cận như mình.”

Suy niệm: Gene Obellin là một mục sư người Đức thuộc thế kỷ 18. Một ngày kia ông ta đang di chuyển trên đường gặp một trận bão tuyết bất ngờ. Ông bị lạc đường và không biết đi về hướng nào, lại lo bị chết lạnh trong vùng xa nhà cửa làng mạc. May có một người đánh xe ngựa đi ngang qua cứu ông ta đưa vào làng gần đó  nhờ người chăm sóc và vội vàng tiếp tục hành trình.

Oberline bảo: “Xin ông vui lòng cho tôi biết quý danh để ít nhất tôi cũng có thể nhân danh Chúa mà cảm ơn ông.” Người đánh xe ngựa lúc ấy nhận ra Oberlin là mục sư nên nói: “Tôi biết ông là mục sư, xin ông cho tôi biết tên người Sa-ma-ri nhân lành trong Kinh Thánh trước đã. Rồi tôi mới cho ông biết tên tôi.’

Mục sư Oberline trả lời: “Tôi không biết, vì Kinh thánh có nói tên người ấy đâu?” Người đánh xe ngựa nói: “Cho đến chừng nào ông nói được tên người Sa-ma-ri đó thì tôi mới nói tên tôi cho ông biết.”

Chúa Giê-xu chính là mẫu mực cho những người tin Chúa noi gương. Chúa không đến trần gian để được ca ngợi, khen tặng nhưng Ngài đã  phục vụ mọi người như tôi tớ vậy. Đó cũng là tinh thần của vô số người trên thế giới ngày nay Phục vụ Chúa và nhân lọai nhưng hoàn toàn ẩn danh.

Nguyễn Sinh