BÀI 118: Làm Chủ

31-07-2018 164

Làm Chủ

Đọc Kinh Thánh:Rô-ma 12
1Vậy, hỡi anh em, tôi lấy sự thương xót của Đức Chúa Trời khuyên anh em dâng thân thể mình làm của lễ sống và thánh, đẹp lòng Đức Chúa Trời, ấy là sự thờ phượng phải lẽ của anh em.2Đừng làm theo đời nầy, nhưng hãy biến hóa bởi sự đổi mới của tâm thần mình, để thử cho biết ý muốn tốt lành, đẹp lòng và trọn vẹn của Đức Chúa Trời là thể nào.3Vậy, nhờ ơn đã ban cho tôi, tôi nói với mỗi người trong anh em chớ có tư tưởng cao quá lẽ, nhưng phải có tâm tình tầm thường, y theo lượng đức tin mà Đức Chúa Trời đã phú cho từng người.4Vả, như trong một thân chúng ta có nhiều chi thể, và các chi thể không làm một việc giống nhau,5thì cũng vậy, chúng ta là nhiều người mà hiệp nên một thân trong Đấng Christ, và hết thảy chúng ta đều là các phần chi thể của nhau.6Vì chúng ta có các sự ban cho khác nhau, tùy theo ơn đã ban cho chúng ta, ai được ban cho nói tiên tri, hãy tập nói theo lượng đức tin;7ai được gọi đến làm chức vụ, hãy buộc mình vào chức vụ; ai dạy dỗ, hãy chăm mà dạy dỗ;8ai gánh việc khuyên bảo, hãy khuyên bảo; ai bố thí, hãy lấy lòng rộng rãi mà bố thí; ai cai trị, hãy siêng năng mà cai trị; ai làm sự thương xót, hãy lấy lòng vui mà làm.9Lòng yêu thương phải cho thành thật. Hãy gớm sự dữ mà mến sự lành.10Hãy lấy lòng yêu thương mềm mại mà yêu nhau như anh em; hãy lấy lẽ kính nhường nhau.11Hãy siêng năng mà chớ làm biếng; phải có lòng sốt sắng; phải hầu việc Chúa.12Hãy vui mừng trong sự trông cậy, nhịn nhục trong sự hoạn nạn, bền lòng mà cầu nguyện.13Hãy cung cấp sự cần dùng cho các thánh đồ; hãy ân cần tiếp khách.14Hãy chúc phước cho kẻ bắt bớ anh em; hãy chúc phước, chớ nguyền rủa.15Hãy vui với kẻ vui, khóc với kẻ khóc.16Trong vòng anh em phải ở cho hiệp ý nhau; đừng ước ao sự cao sang, nhưng phải ưa thích sự khiêm nhượng. Chớ cho mình là khôn ngoan.17Chớ lấy ác trả ác cho ai; phải chăm tìm điều thiện trước mặt mọi người.18Nếu có thể được, thì hãy hết sức mình mà hòa thuận với mọi người.19Hỡi kẻ rất yêu dấu của tôi ơi, chính mình chớ trả thù ai, nhưng hãy nhường cho cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời; vì có chép lời Chúa phán rằng: Sự trả thù thuộc về ta, ta sẽ báo ứng.20Vậy nếu kẻ thù mình có đói, hãy cho ăn; có khát, hãy cho uống; vì làm như vậy, khác nào mình lấy những than lửa đỏ mà chất trên đầu người.21Đừng để điều ác thắng mình, nhưng hãy lấy điều thiện thắng điều ác.

Câu ghi nhớ: Rô-ma 12:21

Đừng để điều ác thắng mình, nhưng hãy lấy điều thiện thắng điều ác.

Suy niệm:

Nhiều người nghĩ rằng con người cũng làm chủ được tất cả. Kẻ thù nào cũng đánh thắng, nhiệm vụ nào cũng hoàn tất, khó khăn nào cũng khắc phục. Nghĩa là nếu tư duy đi đúng chương trình, hành động hợp lý, khoa học, tổ chức quy mô, sáng tạo thì không có gì gọi là trở ngại cả.

Trên thực tế và trong kinh nghiệm mỗi cá nhân đều biết rằng ý nghĩa “làm chủ được tất cả” kể cả các trở lực trong tự nhiên là một điều không tưởng.

Con người đứng trước thiên nhiên chỉ là một cây sậy có tư duy (un roseau pensant) mà thôi. Cây sậy ấy thật mong manh dễ bị tan tác, dễ bị tiêu diệt. Dù tư duy có hay đến đâu, các lý thuyết có được bao nhiêu người tụng niệm, khai triển, ca ngợi thì cũng không thể nào chối bỏ thực tại.

Con người mặc dù được địa vị làm chủ vạn vật, nhưng vẫn có các giới hạn. Ngay cả địa vị làm chủ đó cũng được ban cho chứ không phải con người siêu việt đến nỗi vạn vật phải thuận phục.

Làm sao biết được giới hạn của mình thì con người mới có thể sáng tạo khôn ngoan và thật sự làm chủ được. Chúng ta sinh ra đời là bắt đầu một giới hạn trong thời gian và không gian. Nghĩa là chúng ta sẽ được sống trong một khoảng năm tháng nào đó và sẽ được ở trong một vùng đất nào đó mà thôi.

Con người ra từ đất lại sẽ trở về với bụi đất. Trong khoảng mấy chục năm sống trên đời chúng ta đã sử dụng cái khôn ngoan thông minh của mình mà sáng tạo, phát minh, tất nhiên là vẫn trong các giới hạn của mình. Vĩ nhân hay người thường đều có chung một điểm đến, không ai chối từ được, cũng không ai khắc phục được. Đó là cái chết.

Thật ra con người biết các giới hạn của mình nhưng không hay rằng bên cạnh dòng thời gian trong cõi không gian có một vô hạn.

Người ta thường gọi là cõi đời đời hay là cõi vĩnh hằng vĩnh cửu.

Ý niệm đời đời, vĩnh hằng, vĩnh cửu cũng đã được ban cho con người.(Truyền đạo 3:11). Vì như thế mới tạm quên các giới hạn và sống xây dựng, kiến tạo.

Cõi vĩnh hằng vẫn ở đó vẫn hiện diện trong các giới hạn của đời người. Với những huyền nhiệm mà nếu không được Mặc khải con người sẽ không bao giờ biết được.

Nói đến vĩnh hằng, tức là phải đề cập đến Đấng Vĩnh Hằng. Con người mặc dù có khi phủ nhận nhưng trong tiềm thức vẫn biết rằng có một sức mạnh bên trên nhân loại, siêu việt hơn những gì ngũ quan tiếp xúc được. Con người không định nghĩa được, nhưng cảm xúc được và kính sợ một cách tự nhiên.

Cũng trong ý thức tự nhiên đó, con người đặt tên cho sức mạnh ấy là Trời, là Thượng Đế, hay có khi còn gọi là Tự Nhiên. Dù gọi bằng danh hiệu nào đi nữa, dù cái biết có giới hạn đến đâu đi nữa, thì Đấng Vĩnh Hằng vẫn ở đó.

Chỉ trong những bão tố của cuộc đời, hoặc hữu hình như bão lụt, thiên tai; hay vô hình như những nỗi buồn, thương tiếc, ray rứt, dằn vặt, đau khổ… thì con người mới nhận ra rằng: mình thật cô đơn. Cái sức mạnh mà các lý thuyết hay các biện chứng trao cho con người đó hoàn toàn hư cấu.

Con người nhận ra chính mình trong các hoàn cảnh như vậy và hãi hùng.

Đấng Vĩnh Hằng đã biết như thế, nên trong các biến cố của đời sống, dù là loại nào, Ngài cũng sẵn sàng tiếp đón con người cho được nương náu như trong một vầng đá vững chãi nhất, như dưới cánh một Đấng Toàn Năng, như bàn tay của một người cha vô cùng huyền nhiệm. Chính vì vậy, mà con người vẫn tồn tại được.

Nguyễn Sinh