BÀI 123: Sự Kiện Và Sự Thật

05-08-2018 70

Sự Kiện Và Sự Thật

Đọc Kinh Thánh: Rô-ma 1:18-32

18Vả, cơn giận của Đức Chúa Trời từ trên trời tỏ ra nghịch cùng mọi sự không tin kính và mọi sự không công bình của những người dùng sự không công bình mà bắt hiếp lẽ thật.19Vì điều chi có thể biết được về Đức Chúa Trời thì đã trình bày ra cho họ, Đức Chúa Trời đã tỏ điều đó cho họ rồi,20bởi những sự trọn lành của Ngài mắt không thấy được, tức là quyền phép đời đời và bổn tánh Ngài, thì từ buổi sáng thế vẫn sờ sờ như mắt xem thấy, khi người ta xem xét công việc của Ngài. Cho nên họ không thể chữa mình được,21vì họ dẫu biết Đức Chúa Trời, mà không làm sáng danh Ngài là Đức Chúa Trời, và không tạ ơn Ngài nữa; song cứ lầm lạc trong lý tưởng hư không, và lòng ngu dốt đầy những sự tối tăm.22Họ tự xưng mình là khôn ngoan, mà trở nên điên dại;23họ đã đổi vinh hiển của Đức Chúa Trời không hề hư nát lấy hình tượng của loài người hay hư nát, hoặc của điểu, thú, côn trùng.24Cho nên Đức Chúa Trời đã phó họ sa vào sự ô uế theo lòng ham muốn mình, đến nỗi tự làm nhục thân thể mình nữa,25vì họ đã đổi lẽ thật Đức Chúa Trời lấy sự dối trá, kính thờ và hầu việc loài chịu dựng nên thế cho Đấng dựng nên, là Đấng đáng khen ngợi đời đời! A-men.26Ấy vì cớ đó mà Đức Chúa Trời đã phó họ cho sự tình dục xấu hổ; vì trong vòng họ, những người đàn bà đã đổi cách dùng tự nhiên ra cách khác nghịch với tánh tự nhiên.27Những người đàn ông cũng vậy, bỏ cách dùng tự nhiên của người đàn bà mà un đốt tình dục người nầy với kẻ kia, đàn ông cùng đàn ông phạm sự xấu hổ, và chính mình họ phải chịu báo ứng xứng với điều lầm lỗi của mình.28Tại họ không lo nhìn biết Đức Chúa Trời, nên Đức Chúa Trời đã phó họ theo lòng hư xấu, đặng phạm những sự chẳng xứng đáng.29Họ đầy dẫy mọi sự không công bình, độc ác, tham lam, hung dữ; chan chứa những điều ghen ghét, giết người, cãi lẫy, dối trá, giận dữ;30hay mách, gièm chê, chẳng tin kính, xấc xược, kiêu ngạo, khoe khoang, khôn khéo về sự làm dữ, không vâng lời cha mẹ;31dại dột, trái lời giao ước, không có tình nghĩa tự nhiên, không có lòng thương xót.32Dầu họ biết mạng lịnh Đức Chúa Trời tỏ ra những người phạm các tội dường ấy là đáng chết, thế mà chẳng những họ tự làm thôi đâu, lại còn ưng thuận cho kẻ khác phạm các điều ấy nữa.

Câu ghi nhớ: Rô-ma 1:28

Tại họ không lo nhìn biết Đức Chúa Trời, nên Đức Chúa Trời đã phó họ theo lòng hư xấu, đặng phạm những sự chẳng xứng đáng.

Suy niệm:

Người ta thường phân biệt đức tin với khoa học, tôn giáo với kỹ thuật, thờ phượng với giáo dục, và Thượng Đế với bất cứ đối tượng nào khác. Đức tin thường đứng về một bên và khoa học đứng phía bên kia. Thông thường người ta gọi những gì trong kỹ thuật là sự kiện, còn những gì trong lĩnh vực tâm linh thì gọi là sự thật hay là chân lý.

Sự kiện và sự thật bao giờ cũng nối liền với nhau.

Thí dụ như tôi biết rằng Columbus đã tìm ra Châu Mỹ. Đó là một sự kiện và cũng là sự thật đã xẩy ra năm  1492. Con tàu Columbus sử dụng mang tên Santa Maria, đó cũng vừa là sự kiện lại là sự thật.

Sự thật và sự kiện đôi khi trùng nghĩa với nhau. Tuy nhiên sự thật mang tính chất nồng ấm, còn sự kiện nghe rất lạnh lùng.

Thí dụ như ta nói rằng: “Anh thành thật yêu em!” Nghe ấm áp và gần gũi hơn là “Anh thật sự yêu em!”

Sự thật là lối nói triết học, còn sự kiện là lối nói thực nghiệm.

Hai với hai là một sự kiện, nhưng không ai nói đến sự thật khi làm tính cộng bao giờ.

Sự thật thì hay lảng tránh, còn sự kiện thì hiển hiện rõ ràng.

Sự thật không mang hình dạng nhất định, còn sự kiện được miêu tả và định nghĩa rất rõ.

Sự thật thường yên lặng, trầm tĩnh, trong khi sự kiện rất ồn ào.

Sự thật là mối lo sợ của nhà phi hành khi con tầu vũ trụ lâm nguy.

Sự kiện là cơ phận trong con tầu để trốn thoát.

Ta cũng có thể nói: Sự thật huyền nhiệm còn sự kiện mang tính chất khoa học, phân tích, thí nghiệm và kết luận.

Cuộc Sáng Tạo vũ trụ, vạn vật là một phép lạ, vừa là sự thật, lại cũng là sự kiện.

Sự thật là câu kết luận cuối cùng và người ta bằng lòng, sự kiện còn nhiều câu hỏi cần được giải đáp.

Khi một cơn gió thổi qua, thì sự thật ưa làn gió nhẹ, còn sự kiện muốn biết vận tốc gió là bao nhiêu.

Dưới một bầu trời nắng trong mùa đông sự thật là người ta thích nắng ấm, còn sự kiện là không hiểu được các câu hỏi về khí helium.

Việc A-đam và Ê-va ra khỏi vườn Ê-đen sự thật tìm hiểu lý do tại sao, còn sự kiện đi tìm những bức vẽ của người tiền sử trong các hang động.

Người đi tìm ý nghĩa chính là nhà thần học còn người đi tìm các nét vẽ là nhà nhân chủng học.

Thật ra cả hai đều đi tìm các ý nghĩa trong cùng một sự việc. Đó là A-đam và Ê-va ra khỏi vườn Ê-đen.

Khi cả hai cùng xét về chân lý của Kinh Thánh, thì ta thấy nhiều vấn đề khác được đặt ra.

Sự thật nói về cõi vĩnh hằng, còn sự kiện nói về cõi vô định.

Sự thật ưa ý nghĩa, còn sự kiện muốn thấy bằng cớ.

Những người chuyên chú về sự kiện không thể nào chấp nhận được rằng: có những sự kiện quan trọng được ghi lại trong Kinh Thánh. Sử dụng các sự kiện họ đã tạo nên những hệ thống nghiên cứu khóa kín những điều có giá trị nhất trong cuốn sách gọi là Sách của Sự Thật.

Những người yêu sự kiện không thể nào hiểu được tại sao người tin Chúa có thể chấp nhận sự thật hay chân lý dễ dàng như thế. Họ muốn tin sự thật nhưng nhận thấy rằng sự kiện dễ chấp nhận hơn.

Họ biết rằng có chuyện một con cá lớn nuốt nhà tiên tri Giô-na, và một người thợ mộc chữa lành cho một người què từ lúc sinh ra đi được.  Nhưng họ không tin được là những chuyện ấy có thật.

Nhiều người ngày nay vật lộn mãi để chấp nhận sự thật, nhưng đã bỏ cuộc.

Lý do là họ chỉ muốn chấp nhận sự kiện chứ không phải sự thật.

Những người ưa sự kiện thường không muốn tự nhận là mình không biết và cũng sợ người khác cho là mình mê tín khi chấp nhận một sự thật, mà có khi mình không hiểu được. Những người như thế hoàn toàn không công nhận cái gọi là Phép Lạ.

Phép lạ là một sự kiện cũng như bất cứ sự kiện nào, vì xẩy ra trong thời gian và không gian. Một phép lạ có thể liên quan đến một hay nhiều người. Việc tôi chấp nhận hay không chấp nhận không thay đổi gì sự kiện phép lạ. Người ta có thể hỏi: Nếu không ai tin thì phép lạ có xẩy ra được hay không? Thật ra thái độ không tin không ảnh hưởng gì đến phép lạ cả. Nhưng có thể làm giảm hiệu lực của nó.

Sự sống lại là phép lạ quan trọng trong Kinh Thánh. Nhưng vì người ta không tin thì hiệu lực của nó kém đi.

Kinh Thánh có nhiều dữ kiện lịch sử, nhưng những người ưa sự kiện thường bỏ qua là vì các dữ kiện này xen lẫn với những phép lạ, luân lý và lịch sử. Không thể nào phân tách ra được.

Các lời dạy trong Kinh Thánh và các phép lạ cũng đan dệt vào nhau không thể nào tách rời riêng ra được. Thí dụ như Mười Điều Răn đã được lồng vào với việc nước Biển Đỏ rẽ ra, bánh ma-na từ trời và bụi gai cháy.

Các phước lành trong Kinh Thánh Tân Ước rất là hay, nhưng được lồng vào những câu chuyện chữa lành bệnh cho trẻ em, làm sạch bệnh phung cùi và đi trên mặt nước.

Ngay các lời dạy về sự cứu rỗi cũng đã được phát sinh qua hai phép lạ lớn.

Trong Cựu Ước là phép lạ giải phóng dân tộc Do-thái ra khỏi cảnh nô lệ Ai-cập.

Còn trong Tân Ước là phép lạ giải phóng ra khỏi tội ác.

Khi phủ nhận hay thay đổi ý nghĩa của phép lạ vượt qua Biển Đỏ là đã thay đổi lời dạy về Cứu Rỗi.

Phủ nhận phép lạ phục sinh là thay đổi chân lý cứu chuộc trong Kinh Tân Ước.

Người ta thường chú trọng đến sự kiện và cho rằng chỉ có sự kiện và những gì cụ thể mới đáng tin. Tuy nhiên ta nên nhớ rằng Chúa đã hình thành vũ trụ này với một đặc tính là có thể tiên đoán được. Tât cả những hiện tượng mà chúng ta tin rằng sẽ xẩy ra đều đặt căn bản trên đặc tính này. Thí dụ như mặt trời mọc, mưa, trọng lượng, ôc-xi-gien, hệ bạch huyết, các phân tử AND vân vân. Nói chung, là các ngành khoa học đều dựa vào tính có thể tiên đoán được của vũ trụ mà hoạt động.

Người có lòng tin cũng xây dựng đức tin trên đặc tính này nhưng còn tin rằng Chúa có quyền tắt ngang qua hệ thống có thể tiên đoán được của Ngài nữa. Khi nào việc ấy xẩy ra là có phép lạ.

Vì phép lạ không xẩy ra thường nên khoa học mới có đất dụng võ và vì phép lạ thỉnh thoảng xẩy ra nên mới có đức tin.  Tất cả các ngành khoa học như không gian, vũ trụ đều căn cứ vào tính chất có thể tiên đoán được của vũ trụ mà tồn tại.

Câu chuyện sự thật và sự kiện chính là câu chuyện của loài người. vì nhân loại bao giờ cũng chia thành hai nhóm:  Một nhóm tin sự kiện, đi tìm sự kiện, chỉ biết có sự kiện. Nhóm thứ hai đi tìm sự thật tức là ý nghĩa của các sự kiện và ý nghĩa của các sự kiện không phải là vật chất nữa.

Người có niềm tin nơi Chúa sống trong các sự kiện nhưng tin vào sự thật và luôn luôn đi tìm sự thật.

Trong khi các nhà khoa học dùng các phương pháp để chứng minh các sự kiện thì người tin Chúa dùng đức tin của mình mà đụng đến sự thật và dùng cả đời mình để chứng  nghiệm.

Sự thật quan trọng nhất mà mỗi người đều phải tìm đến là nguồn gốc của mình và ý nghĩa của cuộc đời. Đây là những điều mà người đi tìm sự kiện không bao giờ thấy được. Vì người ấy không có dụng cụ. Người tin Chúa chỉ nhờ lòng tin mà gặp được Chúa là Nguồn của Sự Sống và hiểu được ý nghĩa của cuộc đời khi biết rằng: Ngoài kia còn có cõi vĩnh hằng nữa.

Nguyễn Sinh