Bài thứ 319 Khi đường khó đi

Đọc Lu-ca 24

Câu căn bản: Chúng tôi hy vọng Ngài là Đấng sẽ cứu chuộc dân Israel.  Câu 21.

Suy niệm: Sau cuộc hành quyết Chúa Giê-xu trên đồi Gô-gô-tha, có hai môn đệ rất buồn rầu, vì họ coi việc Chúa Giê-xu bị hành hình trên thập giá là cuối cùng của hi vọng. Sự phản bội của Giu-đa, việc đối xử của các lãnh đạo Do-thái giáo, tổng trấn La-mã chiều theo yêu cầu của họ đã chấm dứt hoạt động của Chúa Giê-xu. Họ đã từng mong đợi Chúa Giê-xu như vị cứu tinh của xã hội, chính trị và dân tộc Do-thái chứ không phải một người hạ mình đến nỗi tử hình trên thập giá. Không phải một người bị các tu si Do-thái giáo bắt và đưa ra tòa Ponce Pilate xét xử. Toàn bộ sự việc thật u mờ, họ không hiểu gì cả.

Khi cuộc đời quá phức tạp và những hy vọng hay những giấc mơ trôi đi mất, con người dễ hoang mang. Hoàn cảnh nhanh chóng dập tắt lạc quan của bạn. Tầm nhìn không ngước lên cao nữa mà chỉ nhìn xuống đất. Lời cầu nguyện dường như không qua khỏi trần nhà. Bạn tưởng chừng như bị Chúa bỏ rơi

Tuy nhiên, dù hai môn đệ buồn nản kia đi đường mà không nhìn thấy Chúa cùng đi với họ. Với tình thương và sự tế nhị, Chúa đã cho họ biết tầm nhìn cao cả trên trời. Càng đi, càng trò chuyện với Chúa tia hy vọng được nhen nhúm lên và cháy bùng.

Con đường bạn đang tiến bước khó khăn lắm sao? Xin nhớ cho rằng bạn không cô đơn đâu, chính Chúa Giê-xu đang đi bên cạnh bạn đó. Chúa là Đấng duy nhất biết rõ cuối đường sẽ có gì, hãy tin tưởng nơi Chúa. Hãy xin Chúa thắp sáng hy vọng trong tâm hồn bạn. Ngày xưa Chúa đồng hành với hai môn đồ tuyệt vọng kia thế nào, thì ngày nay Chúa cũng đang đi với bạn.

Lời cầu nguyên đề nghi:

Lạy Chúa, con nhận ra rằng Chúa luôn đi với con, cho dù có lúc đường con đi gập ghềnh, cheo leo. Xin Chúa cho con biết tầm nhìn vĩnh hằng của Ngài và nhen lại hy vọng trong tâm hồn con.

 Nguyễn Sinh