Bài 114: Thử Rèn

723

Đọc Sáng Thế Ký 37

1Gia-cốp ở tại Ca-na-an là xứ mà cha của ông đã tạm cư.

2Đây là câu chuyện về dòng dõi của Gia-cốp. Bấy giờ Giô-sép ở tuổi mười bảy, thường đi chăn chiên với các anh mình. Cậu kết bạn với các con của Bi-la và Xinh-ba, hai vợ của cha mình, và mách lại với cha những chuyện không hay của họ.

3Y-sơ-ra-ên thương yêu Giô-sép hơn bất cứ người con nào khác vì cậu là con muộn của mình, nên may cho cậu một cái áo choàng dài tay nhiều màu sắc.

4Khi các anh thấy cha thương Giô-sép hơn họ thì sinh lòng ganh ghét, và không thể nói năng tử tế với cậu được.

5Một đêm kia, Giô-sép nằm mộng và thuật lại cho các anh nghe nên họ càng thêm ganh ghét.

6Giô-sép nói: “Xin nghe em kể giấc mộng mà em đã thấy:

7Khi chúng ta đang bó lúa ngoài đồng thì bó lúa của em vươn dậy, đứng thẳng lên, còn những bó lúa của các anh đều tụ họp chung quanh và cúi rạp xuống trước bó lúa của em.”

8Các anh bảo: “Vậy mầy định cai trị chúng ta à? Mầy sẽ thống trị chúng ta thật sao?” Họ càng ganh ghét Giô-sép hơn vì giấc mộng và những lời cậu nói.

9Một lần khác, Giô-sép lại nằm mộng và cũng thuật cho các anh. Cậu nói: “Em còn một giấc mộng nữa. Em thấy mặt trời, mặt trăng và mười một ngôi sao đều cúi rạp xuống trước mặt em.”

10Khi cậu thuật lại giấc mộng đó cho cha và các anh mình nghe thì cha cậu quở trách và nói: “Giấc mộng con thấy đó có nghĩa gì vậy? Có phải cả cha, mẹ, và các anh con đều phải cúi rạp xuống trước mặt con không?”

11Các anh ganh ghét cậu, còn cha cậu lại ghi nhớ điều đó.

12Một hôm, các anh Giô-sép đi chăn các bầy súc vật của cha tại Si-chem.

13Y-sơ-ra-ên bảo Giô-sép: “Các anh con đang chăn bầy tại Si-chem phải không? Lại đây để cha sai con đi đến với các anh con.” Giô-sép thưa: “Dạ, có con đây.”

14Y-sơ-ra-ên bảo: “Con hãy đi xem các anh con ra sao, các bầy súc vật thế nào, rồi về báo cho cha biết.” Từ thung lũng Hếp-rôn, ông sai Giô-sép đi.Khi Giô-sép đến Si-chem,

15có một người gặp cậu đi lạc trong đồng ruộng, và hỏi: “Cậu đi tìm gì vậy?”

16Cậu trả lời: “Tôi đi tìm các anh tôi. Xin vui lòng chỉ giúp tôi họ chăn bầy ở đâu.”

17Người ấy nói: “Họ đã đi khỏi đây rồi, vì tôi có nghe họ nói: ‘Chúng ta hãy chuyển đến Đô-than.’” Vậy, Giô-sép tìm theo các anh và gặp họ tại Đô-than.

18Thoáng thấy Giô-sép từ đằng xa và trước khi cậu đến gần thì các anh đã lập mưu giết cậu.

19Họ bàn với nhau: “Thằng nằm mộng đến kìa!

20Nào! Chúng ta hãy giết nó đi, ném xuống một cái hố nước nào đó, và nói rằng nó đã bị thú dữ xé xác, rồi xem các giấc mộng của nó sẽ đi đến đâu!”

21Nhưng khi nghe vậy, Ru-bên liền tìm cách giải cứu em khỏi tay họ nên đã can: “Đừng giết nó.

22Chúng ta chớ gây đổ máu. Cứ ném nó xuống cái hố kia trong hoang mạc, nhưng đừng ra tay hại nó.” Ru-bên nói vậy vì muốn giải cứu em khỏi tay họ để đưa về cho cha.

23Khi Giô-sép vừa đến chỗ các anh thì họ lột áo choàng, là chiếc áo nhiều màu sắc cậu đang mặc trên người,

24rồi bắt cậu ném xuống hố. Nhưng hố đó khô, không có nước.

25Khi các anh của Giô-sép đang ngồi dùng bữa, chợt ngước nhìn và thấy một đoàn lái buôn Ích-ma-ên từ Ga-la-át đến. Lạc đà của họ chở đầy hương liệu, nhũ hương và mộc dược để đưa xuống Ai Cập.

26Giu-đa nói với các anh em: “Giết em rồi giấu máu nó đi thì ích gì cho chúng ta chứ?

27Thôi, chúng ta bán nó cho dân Ích-ma-ên và đừng động tay vào nó vì nó là em, là cốt nhục của chúng ta.” Các anh em đều đồng ý.

28Khi các lái buôn Ma-đi-an đi ngang qua đó, các anh kéo Giô-sép lên khỏi hố rồi bán cậu cho họ với giá hai mươi miếng bạc. Họ đem Giô-sép xuống Ai Cập.

29Khi Ru-bên trở lại hố, thấy Giô-sép không còn ở dưới đó nữa thì xé áo mình,

30chạy đến chỗ các em và nói: “Đứa nhỏ đâu mất rồi? Còn tôi, tôi biết đi đâu bây giờ!”

31Các anh Giô-sép giết một con dê đực, rồi lấy áo choàng của Giô-sép nhúng áo vào trong máu.

32Họ gửi áo choàng dài tay đó về cho cha mình và nói: “Chúng con đã tìm thấy cái áo nầy. Xin cha xem có phải đây là áo của con trai cha không?”

33Gia-cốp nhận ra cái áo và nói: “Đây là áo của con trai ta! Một con thú dữ đã xé xác nó! Giô-sép chắc chắn đã bị xé ra từng mảnh rồi!”

34Ông xé quần áo, lấy vải thô quấn ngang lưng và để tang cho con trong nhiều ngày.

35Tất cả các con trai, con gái đều đến an ủi ông, nhưng ông từ chối mọi lời an ủi. Ông nói: “Ta cứ để tang mà xuống âm phủ với con ta!” Vậy, cha cậu cứ khóc thương cậu.

36Các lái buôn Ma-đi-an đem Giô-sép xuống Ai Cập, bán cho Phô-ti-pha, quan chỉ huy vệ binh của Pha-ra-ôn.

Câu căn bản: Một đêm kia, Giô-sép nằm mộng và thuật lại cho các anh nên họ càng thêm ganh ghét. (Câu 5).

Suy niệm: Đa số trong chúng ta vẫn nghĩ rằng nếu mình là người ngay thật, với một lương tâm trong sáng trước mắt Chúa thì mọi sự đều trôi chảy bình thường và tốt lành. Tại sao vậy? Vì đúng lý là chúng ta xứng đáng được hưởng phúc lành của Chúa. Như thế, nếu tôi làm điều tốt lành, thì cửa trời cứ tự nhiên tung mở và tôi sẽ nhận được tức khắc những gì đã hứa. Điều lạ là sự việc không xẩy ra như thế.

Chúa cho phép những nghịch cảnh xẩy ra trong đời của con dân Chúa. Không ai được miễn trừ những giờ thử thách và khó hiểu đó. Chúa không chối từ chúng ta đâu, nhưng trong những giây phút thử thách đó chúng ta học biết cách nương nhờ vào Chúa và chỉ một mình Chúa hoàn toàn hơn.

Đừng ai tưởng rằng những thử thách là chỉ dành cho những kẻ phạm tội, sống không ngay lành. Không. Tất cả chúng ta sẽ sống trong nghịch cảnh trong khi những lời hứa của Chúa vang động trong lòng và chúng ta vẫn vững tin. Chúng ta không đổi hướng đi nhưng cứ bám sát vào giấc mơ mà Chúa đã đưa vào tâm hồn mình.

Bền tâm đợi chờ… Tất cả là do ơn lành của Chúa, và Chúa chúng ta sau khi đã thử thách, sẽ mở cửa cho chúng ta bước vào nơi cần đến….

Lời cầu nguyện đề nghị:

Lạy Chúa Giê-xu, dù giữa nghịch cảnh con sẽ quyết theo Ngài. Con sẽ trung kiên vì tin rằng Chúa là tác giả những giấc mơ của đời con. A-men.

Nguyễn Sinh