Bài 134: Tâm sự của Xa-cha-ri

384

Tâm sự của Xa-cha-ri

Đọc Lu-ca 1:57-80

57Bấy giờ, đến ngày sinh nở, Ê-li-sa-bét sinh một bé trai.
58Nghe tin Chúa đã tỏ lòng thương xót lớn lao với bà, láng giềng và bà con đều đến chung vui với bà.
59Đến ngày thứ tám, họ đến cắt bì cho con trẻ và đặt tên là Xa-cha-ri theo tên cha.
60Nhưng người mẹ nói rằng: “Không! Phải đặt tên cháu là Giăng.”
61Họ nói: “Trong thân tộc của bà không ai có tên đó.”
62Họ ra dấu hỏi người cha muốn đặt tên con là gì.
63Xa-cha-ri bảo lấy bảng nhỏ và viết: “Tên nó là Giăng.” Mọi người đều ngạc nhiên.
64Lập tức, miệng ông mở ra, lưỡi thong thả, ông nói và ca ngợi Đức Chúa Trời.
65Cả xóm giềng đều sợ hãi, và người ta bàn tán với nhau về các việc ấy khắp miền đồi núi Giu-đê.
66Mọi người nghe đều ghi nhớ trong lòng, và nói: “Con trẻ nầy về sau sẽ ra thể nào?” Vì thật tay Chúa đã ở cùng con trẻ ấy.
67Xa-cha-ri, cha đứa trẻ ấy, được đầy dẫy Đức Thánh Linh nói tiên tri rằng:
68“Ngợi tôn Chúa, là Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên
Vì Ngài đã thăm viếng và cứu chuộc dân Ngài,
69Ngài đã dấy lên cho chúng ta, trong nhà Đa-vít, đầy tớ Ngài,
Một Đấng Cứu Thế đầy quyền năng!
70Như Ngài đã dùng miệng các nhà tiên tri thánh
Phán hứa từ thuở xưa,
71Ngài cứu chúng ta khỏi các kẻ thù,
Và khỏi tay mọi người ghen ghét chúng ta.
72Ngài tỏ lòng thương xót tổ phụ chúng ta,
Và nhớ lại lời giao ước thánh của Ngài,
73Như lời Ngài đã thề với Áp-ra-ham,
Là tổ phụ chúng ta,
74Rằng khi chúng ta đã được giải cứu khỏi tay kẻ nghịch thù,Ngài sẽ cho chúng ta được phục vụ Ngài không sợ hãi gì,
75Trong sự thánh khiết và công chínhTrước mặt Ngài trọn đời mình.
76Hỡi con trẻ, người ta sẽ gọi con là nhà tiên tri của Đấng Chí Cao;Con sẽ đi trước mặt Chúa, dọn đường cho Ngài,
77Để dân Ngài nhờ sự tha tộiMà biết sự cứu rỗi.
78Bởi lòng thương xót của Đức Chúa Trời chúng ta,
Mà ánh bình minh từ trên cao thăm viếng chúng ta,
79Để soi sáng những người ngồi ở nơi tối tăm và trong bóng sự chết,
Cùng dẫn bước chúng ta vào nẻo bình an.”
80Con trẻ lớn lên, tâm linh mạnh mẽ, sống nơi hoang mạc cho đến ngày xuất hiện trước dân Y-sơ-ra-ên.

Câu căn bản: Hỡi con trẻ, người ta sẽ gọi con là nhà tiên tri của Đấng Chí Cao; con sẽ đi trước mặt Chúa, dọn đường cho Ngài.  (Câu 76).

Suy niệm: Thầy tế lễ Xa-cha-ri được thiên sứ Gáp-ri-ên báo tin về việc ra đời của Giăng, nhưng không tin, vì bà vợ quá già, vì vậy mà ông bị câm trong chín tháng, cho đến khi Giăng ra đời. Bài học của Xa-cha-ri đáng cho mọi người suy niệm và nhớ câu Lu-ca 1:37 rằng: “Bởi vì không có việc gì Đức Chúa Trời chẳng làm được.” Câu chuyện này làm cho mọi người xa gần sợ hãi và ghi nhớ  (câu 65-66).

Nhưng Xa-cha-ri sau đó được đầy dẫy Thánh Linh để nói tiên tri về Giăng trong một bài ca ngợi Chúa cũng như Cô Ma-ri vậy.

Trong bài thơ này Xa-cha-ri đề cập đến năm ý như sau:

  1. Câu 68a: Ca ngợi Chúa
  2. Câu 68b: Lý do Chúa đáng ca ngợi: Ngài đã đến và cứu chuộc dân Ngài.
  3. Câu 69-75: Sự giải cứu dân Chúa qua Đấng Cứu Thế.
  4. Câu 76: Tiên tri về nhiệm vụ của hài nhi Giăng sau này.
  5. Câu 77-79: Tiên tri về nhiệm vụ của Chúa Cứu Thế, phản ánh Ê-sai 9:1.

Cảm ơn Chúa về những lời tiên tri từ hàng trăm năm trước kia, cũng như ngay trong thời gian Chúa Cứu Thế ra đời như của thầy tế lễ Xa-cha-ri đã được ứng nghiệm.

Nguyễn Sinh