Tìm Hiểu Kinh Thánh – Thiên đàng

0
193

Khải huyền 21-22

Thiên đàng ở đâu? Chúng ta sẽ như thế nào trong thiên đàng? Chúng ta sẽ làm gì ở đó?

Trên đây là những câu hỏi về thiên đàng của loài người chúng ta. Khi tìm tòi, chúng ta thấy Kinh thánh cho biết rất ít về thiên đàng. Chúng ta muốn biết về thiên đàng cho thỏa trí tò mò của chúng ta, nhưng chúng ta đừng quên rằng Chúa chỉ cho chúng ta biết những gì Kinh thánh đã diễn tả mà thôi.

Chúa cũng cho một vài người nhìn vào thiên đàng cho biết thực sự như thế nào.

Nhà tiên tri Ê-sai được thấy thiên đàng với Chúa ngồi trên ngôi cao sang, như ghi trong Ê-sai chương 6.  Chúa cũng cho ông Ê-tiên (Stephen) nhìn thấy thiên đàng trước khi ông bị người ta giết hại bằng ném đá, như ghi trong Công Vụ chương 7:55-56.  Còn sứ đồ Phao-lô cũng được đưa lên thiên đàng, như lời ông thuật lại trong 2 Cô-rinh-tô 12:2.

Đó là những giây phút đặc biệt trong cuộc đời những người ấy. Chúng ta cũng không được biết gì hơn qua những gì họ kể lại, nhưng chỉ biết thiên đàng là một nơi huyền nhiệm có Chúa hiện diện.

Sứ đồ Giăng cũng cho biết thiên đàng là một nơi có Chúa hiện diện, như ghi trong Khải huyền  chương 21:3. “Tôi nghe một tiếng lớn từ ngai nói rằng: “Kìa, đền tạm của Đức Chúa Trời ở với loài người! Ngài sẽ ở với họ và họ sẽ làm dân Ngài; chính Đức Chúa Trời sẽ ở với họ.

Trong thiên đàng con dân Chúa sẽ được sống với Chúa, một kinh nghiệm không thể hiện kể từ khi A-đam và Ê-va sa ngã.

Trong địa đàng Ê-đen khi xưa ông A-đam và bà Ê-va được trực tiếp gặp gỡ Chúa, tương giao với Ngài. Tại đó chúng ta thấy Em-ma-nu-ên, (Chúa ở với chúng ta) lần đầu tiên.  Nhưng vì sa ngã, Chúa đã đuổi họ ra khỏi địa đàng đó và ai muốn đến với Chúa phải vượt qua  thanh gươm sáng chói,  Sáng Thế 3:24 ghi rằng: “Ngài đuổi loài người ra khỏi vườn. Tại phía đông vườn Ê-đen, Ngài đặt các chê-ru-bim với thanh gươm sáng chói, xoay mọi hướng, để canh giữ con đường đi đến cây sự sống.”

Sách tiên tri Ê-xê-chi-ên 28:13 gọi đó là “Ngươi vốn ở trong Ê-đen, là vườn của Đức Chúa Trời. Ngươi đã có đủ mọi thứ ngọc báu, là ngọc mã não, ngọc vàng lợt, ngọc kim cương, Ngọc thủy thương, ngọc sắc biếc, ngọc bích, ngọc sắc chàm, ngọc sắc xanh, ngọc hồng lựu và vàng nữa. Nghề làm ra trống cơm và ống sáo thuộc về ngươi, từ ngày ngươi mới được dựng nên đã chuẩn bị sẵn rồi.

Tuy địa đàng và sự hiện diện của Chúa trong đó cũng không còn, nhưng người tin Chúa vẫn kinh nghiệm được sự gần gũi với Chúa trên đất, mặc dù không đầy đủ. Tất cả nỗi trông mong được gần gũi với Chúa được thể hiện khi Chúa Cứu Thế Giê-xu , giáng trần. Nhà tiên tri Ê-sai đã nói trước trong Ê-sai 7:14: “Vì vậy, chính Chúa sẽ ban cho các ngươi một dấu lạ: Nầy, một trinh nữ sẽ mang thai, sinh một con trai và đặt tên là Em-ma-nu-ên.

 Phúc âm Ma-thi-ơ 1:23 đã ghi: “Những việc nầy xảy ra để ứng nghiệm lời Chúa đã phán bởi nhà tiên tri: Nầy, một trinh nữ sẽ mang thai, và sinh một con trai,Rồi người ta sẽ đặt tên con trai ấy là Em-ma-nu-ên, nghĩa là Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta.”

Chúa Cứu Thế Giê-xu là Ngôi Lời đã trở thành một người và sống với chúng ta, hay nói theo Kinh thánh là “đóng trại” giữa chúng ta như Giăng 1:14 đã ghi: “Ngôi Lời đã trở nên xác thể, sống giữa chúng ta, đầy ân điển và chân lý. Chúng ta đã chiêm ngưỡng vinh quang Ngài, thật là vinh quang của Con Một đến từ nơi Cha.”

Vì đền thờ vua Sa-lô-môn xây dựng là hình bóng về Chúa Giê-xu, trong đó người ta gặp được sự hiện diện của Đức Chúa Trời, nên Chúa Giê-xu đã từng nói thân thể Ngài là đền thờ.

Phúc âm Giăng 2:19-21 ghi lại: “Đức Chúa Jêsus đáp: “Hãy phá đền thờ nầy đi, trong ba ngày Ta sẽ dựng lại.” Người Do Thái lại nói: “Người ta xây dựng đền thờ nầy mất bốn mươi sáu năm, mà Thầy thì sẽ dựng lại trong ba ngày sao?” Nhưng Ngài nói về đền thờ của thân thể Ngài.

Phúc âm Giăng 1:18 cũng ghi rõ: “18Chưa ai từng thấy Đức Chúa Trời, chỉ Con Một ở trong lòng Cha là Đấng đã bày tỏ Cha cho chúng ta biết.

Thư Hê-bơ-rơ 10: 19-22 dạy rằng:” Vậy, thưa anh em, vì chúng ta nhờ huyết Đức Chúa Jêsus được dạn dĩ vào Nơi Chí Thánh, bởi con đường mới và sống mà Ngài đã mở cho chúng ta ngang qua cái màn, nghĩa là ngang qua thân xác Ngài; lại vì chúng ta có một thầy tế lễ vĩ đại được lập lên cai trị nhà Đức Chúa Trời, nên chúng ta hãy lấy lòng chân thật với niềm tin vững chắc, lòng được tẩy sạch khỏi lương tâm ác, thân thể rửa bằng nước tinh khiết mà đến gần Chúa.

Qua sự cứu chuộc của Chúa Giê-xu, Đức Chúa Trời ngự trị trong lòng người tin nhận Chúa nhờ Đức Thánh Linh, như sứ đồ Phao-lô đã viết: 1 Cô-rinh-tô 6:19-20

Anh em không biết rằng thân thể anh em là đền thờ của Đức Thánh Linh đang ngự trong anh em, Đấng mà Đức Chúa Trời đã ban cho anh em sao? Anh em cũng không còn thuộc về chính mình nữa, vì anh em đã được mua bằng giá rất cao. Vậy, hãy dùng thân thể anh em mà tôn vinh Đức Chúa Trời.”

Qua lịch sử của dân Chúa trong Kinh thánh Đức Chúa Trời hiện ra với một số người trong hình dạng khác nhau để những người này hưởng phước lành qua sự hiện diện của Ngài, nhưng đó chỉ là một phần về Ngài mà con dân Chúa sẽ gặp trên thiên đàng. Sứ đồ Phao-lô đề cập đến kinh nghiệm sống trên đất như là “xa cách Đức Chúa Trời” ông viết trong 2 Cô-rinh-tô 5:6 rằng: “6Vì vậy, chúng ta phải luôn mạnh dạn và biết rằng khi còn ở trong thân thể nầy, chúng ta cách xa Chúa,

Mặt khác thiên đàng là nơi mà Chúa hiện diện với con dân Ngài đầy đủ trọn vẹn hơn. Phước hạnh phong phú mà con dân Chúa được hưởng tại thiên đàng còn vượt xa phước hạnh trong vườn Ê-đen ngày xưa. Sứ đồ Giăng cho biết rằng trong thiên đàng còn có nhiều cây sự sống và có bông trái 12 lần trong một năm. Cũng tại thiên đàng Chiên Con ngồi trên ngôi.

Khải huyền chương 21 và 22:

1Khi ấy tôi thấy trời mới đất mới; vì trời thứ nhất và đất thứ nhất đã qua đi, và biển cũng không còn nữa. 2Tôi cũng thấy thành thánh, là Giê-ru-sa-lem mới, từ nơi Đức Chúa Trời ở trên trời xuống, chuẩn bị sẵn như cô dâu trang điểm chờ chồng mình. 3Tôi nghe một tiếng lớn từ ngai nói rằng: “Kìa, đền tạm của Đức Chúa Trời ở với loài người! Ngài sẽ ở với họ và họ sẽ làm dân Ngài; chính Đức Chúa Trời sẽ ở với họ. 4Ngài sẽ lau ráo nước mắt trên mắt họ. Sẽ không có sự chết, cũng không có tang chế, than khóc, hoặc đau đớn nữa; vì những sự thứ nhất đã qua rồi.”

5Đấng ngồi trên ngai phán: “Nầy, Ta sẽ làm mới lại tất cả muôn vật.” Ngài lại phán: “Hãy viết đi, vì những lời nầy là đáng tin cậy và chân thật.” 6Rồi Ngài phán với tôi: “Xong rồi! Ta là An-pha và Ô-mê-ga, là Khởi Nguyên và Tận Cùng. Người nào khát, Ta sẽ cho uống nước miễn phí từ nguồn nước sự sống. 7Người nào thắng sẽ nhận được những điều nầy làm cơ nghiệp; Ta sẽ làm Đức Chúa Trời người, và người sẽ làm con Ta. 8Còn những kẻ hèn nhát, kẻ chẳng tin, kẻ đáng ghê tởm, kẻ giết người, kẻ gian dâm, kẻ hành nghề ma thuật, kẻ thờ thần tượng, và tất cả những kẻ nói dối, thì phần của chúng là hồ lửa lưu huỳnh đang bừng cháy. Đó là sự chết thứ hai.”

9Một trong bảy thiên sứ đã cầm bảy bát đựng đầy bảy tai họa cuối cùng đến nói với tôi rằng: “Hãy đến, ta sẽ chỉ cho ngươi thấy Cô Dâu là Vợ của Chiên Con.” 10Tôi được Thánh Linh cảm hóa và thiên sứ đưa tôi đến một ngọn núi lớn rất cao, và chỉ cho tôi thấy thành thánh là Giê-ru-sa-lem từ nơi Đức Chúa Trời ở trên trời xuống, 11chói sáng vinh quang của Đức Chúa Trời; sự chói sáng của thành giống như một viên ngọc quý, như bích ngọc trong suốt. 12Thành có tường lớn và cao với mười hai cửa. Tại các cửa có mười hai thiên sứ, và trên các cửa có viết tên mười hai bộ tộc của dân Y-sơ-ra-ên. 13Phía đông của thành có ba cửa, phía bắc có ba cửa, phía nam có ba cửa, phía tây có ba cửa. 14Tường thành có mười hai nền, trên đó có mười hai tên là tên mười hai sứ đồ của Chiên Con.

15Thiên sứ đang nói với tôi có cây thước là một cây gậy bằng vàng để đo thành, các cửa và tường thành. 16Thành hình vuông, chiều dài và chiều rộng bằng nhau. Thiên sứ đo thành bằng cây gậy và đo được hai nghìn bốn trăm cây số; chiều dài, chiều rộng và chiều cao đều bằng nhau. 17Thiên sứ cũng đo tường thành, được sáu mươi lăm mét, theo thước đo của loài người, cũng là thước đo của thiên sứ. 18Tường thành xây bằng bích ngọc, còn thành thì bằng vàng ròng trong như thủy tinh. 19Các nền của tường thành được trang trí bằng mọi loại đá quý. Nền thứ nhất bằng bích ngọc, nền thứ nhì bằng ngọc lam bửu, nền thứ ba bằng ngọc mã não, nền thứ tư bằng ngọc lục cẩm, 20nền thứ năm bằng hồng mã não, nền thứ sáu bằng hoàng ngọc, nền thứ bảy bằng ngọc hoàng bích, nền thứ tám bằng ngọc thủy thương, nền thứ chín bằng ngọc hồng bích, nền thứ mười bằng ngọc phỉ túy, nền thứ mười một bằng ngọc hồng bửu, và nền thứ mười hai bằng ngọc tử bửu. 21Mười hai cửa làm bằng mười hai viên ngọc trai, mỗi cửa là một viên ngọc nguyên khối. Đường trong thành bằng vàng ròng trong như thủy tinh.

22Tôi không thấy đền thờ nào trong thành, vì Chúa là Đức Chúa Trời Toàn Năng và Chiên Con là đền thờ của thành. 23Thành không cần mặt trời hay mặt trăng chiếu sáng, vì vinh quang của Đức Chúa Trời chiếu sáng thành, và Chiên Con là đèn của thành. 24Các dân sẽ bước đi nhờ ánh sáng của thành; các vua trên đất sẽ đem vinh quang mình vào đó. 25Những cửa thành suốt ngày không đóng, vì tại đó không có ban đêm. 26Người ta sẽ đem vinh quang và sự tôn trọng của các dân vào đó. 27Tất cả những kẻ ô uế, kẻ làm điều ghê tởm, kẻ nói dối đều không được vào thành, ngoại trừ những người được ghi trong sách sự sống của Chiên Con.

1Khi ấy thiên sứ chỉ cho tôi thấy sông nước sự sống, trong như pha lê, ra từ ngai Đức Chúa Trời và ngai Chiên Con, 2chảy qua giữa đường phố của thành. Hai bên bờ sông có cây sự sống ra quả mười hai mùa, mỗi tháng ra quả một lần; và lá cây dùng để chữa lành cho các dân. 3Sẽ chẳng còn có sự nguyền rủa nữa. Ngai của Đức Chúa Trời và ngai Chiên Con sẽ ở trong thành, và các đầy tớ Ngài sẽ phục vụ Ngài. 4Họ sẽ được thấy mặt Ngài, và danh Ngài sẽ ở trên trán họ. 5Đêm sẽ không còn nữa và người ta không còn cần đến ánh sáng đèn hay mặt trời, vì Chúa là Đức Chúa Trời sẽ chiếu sáng họ. Và họ sẽ trị vì đời đời.

6Bấy giờ thiên sứ nói với tôi rằng: “Những lời nầy là đáng tin cậy và chân thật. Chúa là Đức Chúa Trời của tâm linh các nhà tiên tri, đã sai thiên sứ của Ngài đến bày tỏ cho các đầy tớ Ngài những điều sắp phải xảy ra. 7Kìa, Ta đến mau chóng. Phước cho người vâng giữ những lời tiên tri trong sách nầy!

8Tôi là Giăng, người đã nghe và thấy những điều nầy. Khi nghe và thấy xong, tôi phủ phục dưới chân vị thiên sứ đã bày tỏ những điều nầy cho tôi để thờ lạy. 9Nhưng thiên sứ bảo tôi: “Đừng làm thế! Ta là bạn đồng lao với ngươi, với anh em ngươi là các nhà tiên tri, và với những người vâng giữ lời trong sách nầy. Hãy thờ phượng Đức Chúa Trời.” 10Rồi thiên sứ lại bảo tôi: “Đừng niêm phong những lời tiên tri trong sách nầy vì thì giờ đã gần rồi. 11Kẻ nào bất chính cứ làm điều bất chính, kẻ nào ô uế vẫn cứ ô uế, còn người công chính cứ làm điều công chính, người thánh thiện cứ sống thánh thiện!”

12“Nầy, Ta đến mau chóng, đem phần thưởng theo với Ta, để thưởng cho mỗi người tùy theo việc họ đã làm. 13Ta là An-pha và Ô-mê-ga, là Đầu Tiên và Cuối Cùng, là Khởi Nguyên và Tận Cùng.” 14Phước cho những người giặt áo mình để có quyền đến nơi cây sự sống, và được vào thành qua các cửa. 15Những lũ chó, những kẻ hành nghề ma thuật, những kẻ gian dâm, những kẻ giết người, những kẻ thờ thần tượng, cùng những kẻ ưa thích và thực hiện sự giả dối đều ở ngoài.

16“Ta là Jêsus, đã sai thiên sứ Ta đến để làm chứng những điều nầy cho các con trước mặt các Hội Thánh. Ta là Cội Rễ và Hậu Tự của Đa-vít, là Sao Mai sáng chói.”

17Thánh Linh và Cô Dâu cùng nói: “Hãy đến!” Người nào nghe cũng hãy nói: “Hãy đến!” Ai khát, hãy đến! Người nào muốn, hãy đến nhận nước sự sống miễn phí.

18Tôi khẳng định với tất cả những người nghe lời tiên tri trong sách nầy rằng: Nếu ai thêm gì vào những lời nầy, thì Đức Chúa Trời sẽ thêm cho người ấy những tai họa đã ghi trong sách nầy. 19Còn nếu ai bớt điều gì trong các lời của sách tiên tri nầy, thì Đức Chúa Trời sẽ cất lấy phần của người ấy về cây sự sống và thành thánh đã được ghi trong sách nầy.

20Đấng làm chứng cho những điều nầy phán: “Phải, Ta đến mau chóng.” A-men. Lạy Chúa là Đức Chúa Jêsus, xin hãy đến! 21Cầu xin ân điển của Chúa là Đức Chúa Jêsus ở với mọi người!

Đức Chúa Trời hiện diện trên thiên đàng, kết quả là Khải Huyền 7:17:” 17Vì Chiên Con ở giữa ngai sẽ chăn giữ và dẫn họ đến những suối nước sự sống. Đức Chúa Trời sẽ lau hết nước mắt khỏi mắt họ.” Từ đó chúng ta có thể hình dung ra các hoạt động khác của chúng ta trên thiên đàng.

Trước tiên, chúng ta vẫn có thân thể, dù thân thể khác hẳn với thân thể bây giờ:

1 Cô-rinh-tô 15:35-58. “35Nhưng có người sẽ nói: “Người chết sống lại cách nào? Họ lấy thân thể nào mà trở lại?” 36Người khờ dại kia ơi! Vật gì anh gieo, nếu trước hết không chết đi, thì không sống lại được. 37Còn vật anh gieo, không phải chính là hình thể sẽ mọc lên, nhưng đơn giản chỉ là một cái hạt, như hạt lúa mì hay vài thứ hạt khác. 38Đức Chúa Trời ban cho hạt giống hình thể tùy ý Ngài muốn, mỗi loại hạt giống một hình thể riêng. 39Không phải mọi thể xác đều giống nhau; thể xác của loài người khác, thể xác của loài thú khác, của loài chim khác, của loài cá khác. 40Cũng có những hình thể thuộc về trời và hình thể thuộc về đất; nhưng vinh quang của những hình thể thuộc về trời khác với vinh quang của những hình thể thuộc về đất. 41Vinh quang của mặt trời khác; vinh quang của mặt trăng khác; vinh quang của các vì sao khác; vinh quang của vì sao nầy với vinh quang của vì sao kia cũng khác.

42Sự sống lại của những người chết cũng vậy. Thân thể gieo xuống là hư nát, nhưng sống lại là bất diệt; 43gieo xuống là nhục, nhưng sống lại là vinh; gieo xuống là yếu đuối, nhưng sống lại là mạnh mẽ; 44gieo xuống là thân thể vật chất, nhưng sống lại là thân thể thuộc linh. Nếu đã có thân thể vật chất thì cũng có thân thể thuộc linh. 45Như có lời chép:“Người đầu tiên là A-đam đã trở nên một hữu thể sống, nhưng A-đam sau cùng là thần linh ban sự sống.” 46Không phải con người thuộc linh đến trước mà là con người tự nhiên; sau đó là con người thuộc linh. 47Người đầu tiên từ đất mà ra thì thuộc về đất; người thứ hai từ trời mà đến. 48Những người thuộc về đất thì giống như người ra từ đất; những người thuộc về trời thì giống như Đấng đến từ trời. 49Như chúng ta đã mang hình ảnh của người ra từ đất thì chúng ta cũng mang hình ảnh của Đấng đến từ trời.

50Thưa anh em, tôi muốn nói rằng, thịt và máu không thể hưởng vương quốc Đức Chúa Trời được; sự hay hư nát không thể hưởng sự không hay hư nát được. 51Nầy, tôi tỏ cho anh em một sự mầu nhiệm: Chúng ta sẽ không ngủ hết, nhưng tất cả sẽ được biến hóa 52trong khoảnh khắc, trong nháy mắt, vào lúc tiếng kèn cuối cùng. Vì kèn sẽ thổi, người chết sẽ sống lại, không còn hư nát nữa, và chúng ta sẽ được biến hóa. 53Vì bản chất hay hư nát nầy phải mặc lấy bản chất không hay hư nát; bản chất hay chết nầy phải mặc lấy bản chất không hay chết. 54Khi bản chất hay hư nát mặc lấy bản chất không hay hư nát, bản chất hay chết mặc lấy bản chất không hay chết thì lúc ấy sẽ ứng nghiệm lời đã chép: “Sự chết bị nuốt mất trong sự đắc thắng.” 55“Hỡi sự chết, sự đắc thắng của mầy ở đâu?Hỡi sự chết, cái nọc của mầy ở đâu?” 56Cái nọc của sự chết là tội lỗi, sức mạnh của tội lỗi là luật pháp. 57Nhưng tạ ơn Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta sự đắc thắng nhờ Chúa chúng ta là Đức Chúa Jêsus Christ.

58Vậy, thưa anh em quý mến của tôi, hãy vững vàng, chớ rúng động, hãy làm công việc Chúa cách dư dật luôn, vì biết rằng công khó của anh em trong Chúa chẳng phải là vô ích đâu. 

Sự xuất hiện của Chúa Giê-xu khi Ngài sống lại cũng cho chúng ta ý niệm về thân xác của chúng ta trên thiên đàng như thế nào:

Lu-ca 24:

1Ngày thứ nhất trong tuần lễ, lúc tờ mờ sáng, các phụ nữ ấy lấy hương liệu đã chuẩn bị đem đến mộ Ngài. 2Họ thấy tảng đá đã lăn khỏi cửa mộ, 3nhưng khi bước vào thì không thấy thi hài của Đức Chúa Jêsus đâu cả. 4Trong khi họ còn phân vân về việc ấy, bỗng có hai người nam mặc áo sáng chói đứng bên cạnh. 5Đang lúc các bà sợ hãi, úp mặt xuống đất thì hai người ấy bảo họ: “Sao các ngươi tìm người sống giữa vòng kẻ chết? 6Ngài không ở đây đâu, Ngài đã sống lại rồi! Hãy nhớ lại khi còn ở miền Ga-li-lê, Ngài phán với các ngươi 7rằng: ‘Con Người phải bị nộp trong tay kẻ có tội, phải bị đóng đinh trên thập tự giá và ngày thứ ba phải sống lại.’” 8Họ nhớ lại những lời Ngài đã phán.

9Từ mộ trở về, họ thuật lại mọi điều ấy cho mười một sứ đồ và những người khác. 10Những người đã thuật lại các điều ấy cho các sứ đồ là Ma-ri Ma-đơ-len, Gian-nơ, Ma-ri mẹ của Gia-cơ, và các phụ nữ cùng đi với họ. 11Nhưng các sứ đồ không tin, cho những lời ấy là viển vông. 12Dù vậy, Phi-e-rơ đứng dậy, chạy đến mộ và cúi xuống nhìn nhưng chỉ thấy vải liệm mà thôi. Ông trở về nhà, kinh ngạc về việc đã xảy ra.

13Cũng trong ngày ấy, có hai môn đồ đi đến làng kia, gọi là Em-ma-út, cách thành Giê-ru-sa-lem khoảng mười hai ki-lô-mét. 14Họ nói chuyện với nhau về những việc đã xảy ra. 15Đang khi họ trò chuyện và bàn luận với nhau thì chính Đức Chúa Jêsus đến gần và đồng hành với họ. 16Nhưng mắt hai người ấy bị che khuất, không nhận ra Ngài. 17Ngài phán với họ: “Các bạn bàn luận gì với nhau trong lúc đi đường vậy?” Họ dừng lại với vẻ buồn bã. 18Một trong hai người tên Cơ-lê-ô-pa, trả lời: “Có phải ông là khách lạ duy nhất ở thành Giê-ru-sa-lem không hay biết những việc đã xảy ra tại đó mấy hôm nay?” 19Ngài hỏi: “Việc gì vậy?” Họ trả lời: “Ấy là việc đã xảy ra cho Jêsus người Na-xa-rét, một nhà tiên tri có quyền năng trong việc làm và lời nói trước mặt Đức Chúa Trời và cả dân chúng, 20nhưng không hiểu vì sao các thầy tế lễ cả cùng các nhà lãnh đạo của chúng tôi đã nộp Ngài để kết án tử hình và đóng đinh Ngài trên thập tự giá. 21Chúng tôi hi vọng Ngài là Đấng sẽ cứu chuộc dân Y-sơ-ra-ên. Dù sao, thì việc nầy cũng đã xảy ra được ba ngày rồi. 22Hơn nữa, có mấy phụ nữ trong số chúng tôi đã làm cho chúng tôi kinh ngạc: Lúc tờ mờ sáng, họ đến mộ 23nhưng không thấy xác Ngài, và họ trở về nói rằng có thiên sứ hiện đến cho biết Ngài đang sống. 24Vài người trong số chúng tôi cũng đi thăm mộ và thấy mọi điều đúng như lời các bà ấy nói, còn Ngài thì họ không thấy.” 25Bấy giờ Đức Chúa Jêsus phán với họ: “Các con thật dại dột và có lòng chậm tin lời các nhà tiên tri đã nói! 26Chẳng phải Đấng Christ cần phải chịu thương khó như thế rồi mới bước vào vinh quang của mình sao?” 27Rồi Ngài bắt đầu từ Môi-se đến tất cả các nhà tiên tri mà giải thích cho họ những lời chỉ về Ngài trong cả Kinh Thánh. 28Khi hai môn đồ đến gần làng họ định đi, thì Đức Chúa Jêsus dường như muốn đi xa hơn nữa. 29Nhưng họ nài ép Ngài: “Xin ở lại với chúng tôi vì trời đã xế chiều và sắp tối rồi.” Vậy, Ngài vào ở lại với họ. 30Đang khi ngồi ăn với hai người, Ngài lấy bánh, tạ ơn và bẻ ra trao cho họ. 31Bấy giờ mắt họ mở ra và nhận biết Ngài, nhưng Ngài thoạt biến mất. 32Hai người nói với nhau: “Trong lúc đi đường, Ngài nói chuyện và giải nghĩa Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bùng cháy sao?”

33Ngay giờ đó, họ liền đứng dậy trở về thành Giê-ru-sa-lem, gặp mười một sứ đồ cùng các môn đồ khác đang nhóm lại, 34và nói: “Chúa thật đã sống lại và hiện ra với Si-môn!” 35Rồi hai môn đồ thuật lại việc đã xảy ra trong khi đi đường và họ đã nhận biết Ngài lúc bẻ bánh như thế nào.

36Khi hai môn đồ còn đang nói về những việc ấy thì Đức Chúa Jêsus xuất hiện giữa họ và phán: “Bình an cho các con!” 37Các môn đồ đều giật mình sửng sốt, tưởng thấy thần linh. 38Ngài phán: “Tại sao các con bối rối, và lòng các con vẫn còn hoài nghi như thế? 39Hãy nhìn tay và chân Ta, thật chính Ta! Hãy chạm đến Ta xem! Thần linh thì không có thịt xương, mà các con thấy Ta có đây!” 40Nói xong, Ngài giơ tay và chân ra cho họ xem. 41Trong khi các môn đồ chưa tin vì quá vui mừng và kinh ngạc thì Ngài phán với họ: “Ở đây các con có gì ăn không?” 42Các môn đồ dâng cho Ngài một miếng cá nướng. 43Ngài nhận lấy và ăn trước mặt họ.

44Ngài phán: “Đây là những lời mà Ta đã phán với các con khi Ta còn ở với các con: Mọi điều đã chép về Ta trong Luật Pháp Môi-se, các sách Tiên Tri, cùng các Thi Thiên phải được ứng nghiệm.” 45Bấy giờ, Ngài mở trí cho các môn đồ để hiểu Kinh Thánh. 46Ngài phán: “Có lời chép rằng Đấng Christ phải chịu đau đớn, đến ngày thứ ba sẽ từ cõi chết sống lại; 47người ta phải nhân danh Ngài mà rao giảng cho tất cả các nước về sự ăn năn để được tha tội, bắt đầu từ thành Giê-ru-sa-lem. 48Các con là những nhân chứng về các việc đó. Ta đây, sẽ ban cho các con điều Cha Ta đã hứa; 49còn về phần các con, hãy đợi trong thành cho đến khi được mặc lấy quyền năng từ trên cao.”

50Sau đó, Ngài dẫn các môn đồ đến gần làng Bê-tha-ni và giơ tay lên ban phước cho họ. 51Đang khi ban phước, Ngài lìa các môn đồ và được đem lên trời. 52Các môn đồ thờ phượng Ngài, rồi trở về thành Giê-ru-sa-lem với niềm vui tràn ngập. 53Họ tiếp tục ở trong đền thờ, chúc tụng Đức Chúa Trời.

Trên thiên đàng không có hôn nhân như trong Phúc âm Ma-thi-ơ 22:30:” 30Vì lúc sống lại, người ta sẽ không cưới vợ cũng chẳng lấy chồng, nhưng giống như thiên sứ trên trời vậy.

Sứ đồ Phao-lô còn cho biết trong 1 Cô-rinh-tô 6:2-3 rằng: “Anh em không biết các thánh đồ sẽ xét xử thế gian sao? Nếu thế gian bị anh em xét xử thì tại sao anh em lại không thể xét xử những việc nhỏ nhặt? Anh em không biết chúng ta sẽ xét xử các thiên sứ sao? Huống chi những việc đời thường!”

Chúng ta có cái nhìn thoáng qua về cảnh trạng và hoạt động trên thiên đàng, nhưng quan trọng hơn cả là chúng ta sẽ được tương giao với Cứu Chúa Giê-xu và với anh em chị em của chúng ta.

Nguyễn Sinh