NGÀY 13 Thực Thể Cuối Cùng Đây Rồi

Đại ý điều chúng ta mới nói đó, là chúng ta có một thầy tế lễ thượng phẩm, ngồi bên hữu ngai của Đấng tôn nghiêm trong các từng trời, làm chức việc nơi thánh và đền tạm thật, bởi Chúa dựng lên, không phải bởi một người nào… và giữ sự thờ phượng, sự thờ phượng đó chẳng qua là hình và bóng của những sự trên trời mà thôi, cũng như khi Môi-se xây dựng đền tạm, thì Đức Chúa Trời phán bảo rằng: Hãy cẩn thận, làm mọi việc theo như kiểu mẫu đã chỉ cho ngươi tại trên núi. (Hê-bơ-rơ 8:1-2, 5)

Chúng ta đã từng thấy nó trước đây. Nhưng còn nhiều hơn thế, Giáng sinh là sự thay thế của cái bóng bằng vật thật. Hê-bơ-rơ 8:1-2, 5 là một dạng trình bày khái quát. Điểm mấu chốt là một thầy tế lễ đi giữa chúng ta với Đức Chúa Trời và làm cho chúng ta trở nên xứng đáng với Đức Chúa Trời, và cầu thay cho chúng ta với Đức Chúa Trời. Ngài không phải là một thầy tế lễ bình thường, yếu đuối, tội lỗi, hấp hối như trong thời Cựu ước. Ngài là Con của Đức Chúa Trời—mạnh mẽ, vô tội, với một sự sống không thể huỷ diệt được.

Không chỉ vậy, Ngài không phục vụ trong một đền tạm trên đất, với tất cả những giới hạn về không gian, kích thước, bị bào mòn, bị sâu mối, ẩm thấp, bị đốt, bị xé rách và bị đánh cắp. Không, Hê-bơ-rơ 8:2 nói rằng Đấng Christ đang phục vụ chúng ta trong “đền tạm thật, bởi Chúa dựng lên, không phải bởi một người nào.” Đây không phải là cái bóng. Đây là điều có thật trên thiên đàng. Đây là thực thể đã phủ bóng lên núi Si-nai để Môi-se sao chép.

Theo Hê-bơ-rơ 8:1, một điều tuyệt vời khác về thực thể có ý nghĩa hơn hình bóng là thầy tế lễ thượng phẩm của chúng ta đang ngồi bên hữu Đấng Tôn nghiêm trên thiên đàng. Chưa từng có một thầy tế lễ nào trong Cựu ước có thể nói điều đó.

Chúa Jêsus tương giao trực tiếp với Đức Chúa Trời là Cha. Ngài có một nơi vinh hiển bên cạnh Đức Chúa Trời. Ngài được Đức Chúa Cha yêu thương và tôn quý vô hạn. Ngài hằng ở với Đức Chúa Trời. Đây không phải là thực tại mang tính hình bóng như tấm màn, chén, bàn, nến, áo choàng, tua rua, chiên, dê và chim bồ câu. Đây là thực tại cuối cùng, tối hậu: Đức Chúa Trời và Con Ngài tương giao trong tình yêu, sự thánh khiết cho sự cứu rỗi đời đời của chúng ta.

Thực tại cuối cùng là các thân vị của Đức Chúa Trời trong mối liên hệ, cùng nhau giải quyết về việc làm thế nào sự uy nghiêm, thánh khiết, tình yêu, sự công bằng, tốt lành và chân lý của Ngài được thể hiện trong một dân tộc được cứu chuộc.

TIN VUI MỪNG LỚN
25 Bài Đọc Tĩnh Nguyện Dành Cho Mùa Vọng

https://vietnamesetheologicalreview.org/vi/desiringgod/john-piper/john-piper-tin-vui-mung-lon-2/