Bài 167: Tha tội và Chữa bệnh

437

Đọc Mác 2:1-12

1Vài ngày sau, Đức Chúa Jêsus trở lại thành Ca-bê-na-um, dân chúng nghe tin Ngài ở trong nhà
2nên tụ họp lại rất đông, đến nỗi ngay trước cửa cũng không còn chỗ trống. Ngài giảng đạo cho họ.
3Bấy giờ có bốn người khiêng đến Ngài một người bại liệt.
4Vì đám đông, họ không thể đem người ấy đến gần Ngài được nên đã dỡ mái nhà ngay trên chỗ Ngài đang ngồi; rồi từ lỗ trống đó họ dòng giường người bại xuống.
5Thấy đức tin của họ, Đức Chúa Jêsus phán với người bại: “Hỡi con, tội lỗi con đã được tha.”
6Nhưng có mấy thầy thông giáo ngồi đó thắc mắc trong lòng rằng:
7“Sao người nầy nói như vậy? Thật là phạm thượng! Ngoài Đức Chúa Trời, còn ai có thể tha tội được?”
8Tâm trí Đức Chúa Jêsus đã nhận biết ngay những gì họ đang nói với nhau nên phán: “Tại sao trong lòng các ngươi lại thắc mắc như vậy?
9Theo các ngươi, giữa việc bảo người bại liệt rằng: ‘Tội con đã được tha,’ và việc bảo: ‘Hãy đứng dậy vác giường mình mà đi’ thì việc nào dễ hơn?
10Nhưng, để các ngươi biết rằng Con Người ở thế gian có thẩm quyền tha tội”. Ngài phán với người bại liệt:
11“Ta bảo con, hãy đứng dậy, vác giường và đi về nhà!”
12Người bại liệt đứng dậy, lập tức vác giường đi ra trước mặt mọi người đến nỗi ai nấy đều kinh ngạc và tôn vinh Đức Chúa Trời rằng: “Chúng ta chưa từng thấy việc như vậy bao giờ!”

Câu căn bản: Người bại liệt đứng dậy, lập tức vác giường đi ra trước mặt mọi người đến nỗi ai nấy đều kinh ngạc và tôn vinh Đức Chúa Trời rằng: “Chúng ta chưa từng thấy việc như vậy bao giờ !” (Câu 12).

Suy niệm: Phân đoạn Kinh Thánh này có hai câu hỏi.

Câu hỏi thứ nhất là thắc mắc của các giáo sư Do Thái giáo: Sao người nầy nói như vậy? Thật là phạm thượng ! Ngoài Đức Chúa Trời, còn ai có thể tha tội được?

Câu hỏi thứ hai do Chúa Giê-xu đặt ra sau khi họ hỏi:

Tại sao trong lòng các ông lại thc mc như vậy? Theo các ông, giữa việc bảo người bại liệt rằng ‘Tội con đã được tha’ và việc bảo: ‘Hãy đứng dậy vác giường mình mà đi’ thì việc nào dễ hơn?

Mác thêm: ‘Các ông (người đọc) nên biết rằng Con Người ở thế gian có thẩm quyền tha tội.’

Các giáo sư Do-thái giáo đã tự trả lời thắc mắc của chính họ: Chúa Giê-xu là hiện thân của Đức Chúa Trời mà họ chưa biết.

Câu hỏi thứ hai do Chúa tự nêu lên và hành động của Chúa trả lời: Cả hai việc đều khó cả, nhưng Chúa có thẩm quyền làm cả hai việc đó, vì Chúa là Đức Chúa Trời.

Cả hai việc đó sau hơn 2013 năm Chúa vẫn thực hiện cho những ai tin nhận Ngài và đưa người  khác đến với Chúa.

Bạn hãy tin nhận Chúa cho được tha tội và đem người khác đến với Chúa cho họ được tha tội và chữa lành cơn bệnh tâm linh mà người đời không ai chữa được. Bạn có tin như thế không?

Nguyễn sinh