Bài 138: Đừng Ganh Tỵ

529

Bài 138: Đừng Ganh Tỵ

Đọc Truyền  Đạo 6

1Ta lại thấy một tai họa khác xảy ra dưới ánh mặt trời, đó là một tai họa lớn đối với loài người:

2Có một người được Đức Chúa Trời ban cho sự giàu có, của cải và danh vọng, đến nỗi người không thiếu bất cứ điều gì lòng mình mong muốn. Nhưng Đức Chúa Trời không cho người ấy hưởng những điều đó, mà lại cho một người xa lạ khác hưởng. Đó là sự hư không, một tai họa đau thương.

3Nếu có một người sinh hàng trăm con cái và sống lâu trăm tuổi, mà lòng không được thỏa nguyện về các phước lành, và chết chẳng được chôn, ta cho rằng đứa bé chết lúc mới sinh còn có phước hơn người ấy.

4Vì nó đến trong sự hư không, lại trở về với bóng tối; tên tuổi nó bị chôn vùi trong bóng tối.

5Nó chưa hề thấy, cũng chưa hề biết đến ánh mặt trời; tuy nhiên, nó được an nghỉ hơn người kia.

6Giả sử người kia sống đến hai nghìn năm nhưng không hưởng được một chút phước hạnh nào thì có ích gì? Chẳng phải mọi người đều về cùng một chỗ sao?

7Mọi nỗi lao khổ của con người là vì miệng mình, nhưng lòng thèm khát thì không bao giờ được thỏa mãn.

8Người khôn ngoan có lợi gì hơn kẻ ngu dại? Người nghèo mà biết cách xử thế có được lợi gì không?

9Điều mắt thấy tốt hơn là điều mơ ước viển vông. Đây cũng là sự hư không, theo luồng gió thổi.

10Điều gì hiện có thì đã được đặt tên từ lâu rồi, loài người sẽ ra sao thì đã được cho biết từ trước; vậy loài người không thể cưỡng lại Đấng mạnh hơn mình.

11Càng nhiều lời càng thêm sự hư không; vậy nói nhiều có ích lợi gì cho con người?

12Vì ai biết được điều gì là tốt cho con người trong chuỗi ngày hư không và qua mau như chiếc bóng? Ai có thể nói trước cho con người điều gì sẽ xảy ra dưới ánh mặt trời sau khi mình lìa đời?

Câu căn bản: Điều mt thấy tốt hơn là điều mơ ước viển vông. Đây cũng là sự hư không theo luồng gió thổi.  (Câu 9).

Suy niệm:  Bí quyết để thắng tính ganh tỵ là học tập vui hưởng những gì mình có. Thay vì chú trọng vào những điều mình không có, hãy biết ơn về những gì mình hiện có. Khi nào ta nhận thấy rằng những gì mình hiện có là quý, thì ta sẽ không còn so sánh mình với người khác nữa.

Thường thì chúng ta hay lý luận rằng: “Ta có như thế này,  nhưng hơn chút nữa thì ta sẽ sung sướng hơn.” Nhưng nghĩ như thế là sai. Thói đời dạy ta không thỏa mãn, nhưng thái độ như thế hoàn toàn không chính đáng nếu ta không chịu nhìn vào những điều tốt lành mà mình đã sở hữu.

Khi có thái độ như thế ta khó chấp nhận thành công hay phúc lợi của người khác, và không khỏi ganh tỵ. Thực ra bản năng tự nhiên xui ta thốt ra những câu như: “Tại sao người ấy được thăng cấp mà tôi lại không được?” Hay: ”Hắn như thế mà vợ con đàng hoàng còn tôi sao vẫn độc thân?”

Nhưng ta nên hiểu rõ rằng: ganh tỵ không có nghĩa là không ước ao, mơ ước hay tham vọng. Bạn có thế có tất cả những điều đó mà vẫn không ganh tỵ. Ganh tỵ là khó chịu khi muốn sở hữu những gì ta mong được sở hữu hay là đạt đến điều mà mình hi vọng đạt đến. Tức là cho rằng mình sẽ không sung sướng khi không có những điều đó.

Ganh tỵ là lâm vào một huyền thoại cho rằng ta phải có gì hơn người khác thì mới sung sướng.

Hãy ý thức rằng bạn là ai và đang sở hữu những gì, thay vì than trách. Xin nhớ rằng tất cả  những gì ta có đều là do Chúa ban tặng cả.

Hôm nay xin lưu ý:

Ganh tỵ nói rằng: “Tại sao họ lại được như thế?”

Biết ơn lại nói: “Vì sao tôi được như thế này?’

Hai câu hỏi này câu nào bạn thường đặt ra?

Nguyễn Sinh