Bài thứ 192: Bên phải hay bên trái?

Đọc Mác 10:35-45

35Hai con trai của Xê-bê-đê là Gia-cơ và Giăng đến gần Đức Chúa Jêsus và nói: “Thưa Thầy, chúng con mong Thầy thực hiện điều chúng con cầu xin.”
36Ngài hỏi: “Các con muốn Ta làm gì cho các con?”
37Họ thưa: “Khi Thầy được vinh hiển, xin cho hai chúng con một người được ngồi bên phải, một người bên trái của Thầy.”
38Nhưng Đức Chúa Jêsus nói: “Các con không biết điều mình xin. Các con có thể uống được chén Ta uống, và chịu được báp-têm Ta chịu không?”
39Họ thưa: “Dạ được!” Đức Chúa Jêsus phán: “Các con sẽ uống chén Ta uống, và sẽ chịu báp-têm Ta chịu.
40Nhưng việc ngồi bên phải hay bên trái Ta thì Ta không cho được, vị trí ấy dành cho những người đã được định sẵn.”
41Nghe vậy, mười sứ đồ kia giận Gia-cơ và Giăng.
42Đức Chúa Jêsus gọi họ đến và nói: “Các con biết rằng những người được tôn làm nhà cầm quyền dân ngoại thì thống trị dân; các quan chức cao cấp thì dùng quyền lực mà cai trị.
43Nhưng giữa các con thì không phải vậy. Trái lại, ai muốn làm lớn trong các con thì phải làm đầy tớ,
44còn ai muốn đứng đầu trong các con thì phải làm nô lệ cho mọi người.
45Vì Con Người đã đến không phải để được phục vụ nhưng để phục vụ, và hiến dâng mạng sống mình làm giá chuộc cho nhiều người.”

Câu căn bản: Nhưng giữa các con thì không phải vậy. Trái lại ai muốn làm lớn trong các con thì phải làm đầy tớ. (Câu 43).

Suy niệm:  Một trong những đặc điểm của môn đệ Chúa xưa nay là không hiểu việc Chúa làm. 12 môn đệ ngày xưa và nhiều người ngày nay vẫn mang tâm trạng không hiểu như thế nên mới sinh ra những vấn đề. Chúa Giê-xu có ba môn đệ thân tín nhất, đó là: Phi-e-rơ, Gia-cơ và Giăng.

Phi-e-rơ khi nghe Chúa phải chịu khổ hình và chết, đã mạnh dạn can Chúa đừng có ý nghĩ “dại dột” như vậy, và đã bị Chúa mắng cho là: “Hỡi Sa-tan, hãy lui ra đằng sau Ta, vì ngươi chẳng nghĩ đến việc của Đức Chúa Trời, mà chỉ nghĩ đến việc loài người.” (Mác 8:33).

Gia-cơ và Giăng có lẽ cũng vừa nghe Chúa nói lần cuối cùng về sự chịu khổ, chết và sống lại của Chúa, đã đến riêng với Chúa và thưa rằng: “Thưa Thầy, chúng con mong Thầy thực hiện điều chúng con cầu xin.”

Chúa nhân từ hỏi: “Các con muốn Ta làm gì cho các con?” Ai được Chúa trả lời như vậy cũng phải xúc động.

Nhưng Gia-cơ và Giăng lâm vào lỗi lầm của Phi-e-rơ khi can ngăn Chúa nói về đau khổ, về chết và sống lại của Ngài, hai người chỉ “nghĩ đến việc loài người” hạn hẹp và ích kỷ mà thôi, nên nói:

Khi Thầy được vinh hiển, xin cho hai chúng con một người được ngồi bên phải, một người ngồi bên trái của Thầy.” (Câu 37).

Nghĩa là vẫn chưa hiểu nhiệm vụ chính của Chúa Giê-xu là làm gì. Họ nghĩ đến vinh quang của một triều chính trên đất mà Chúa Giê-xu làm vua.

Lần này Chúa không mắng hai người về việc cầu xin trái phép, nhưng dạy cho họ và cho cả 12 môn đệ về nhiệm vụ chính của Chúa vào trần gian và tư cách của người thuộc về Chúa.

Chúa vào trần gian để phục vụ, và người theo Chúa noi gương Chúa cũng  phục vụ như tôi tớ và nô lệ, chứ không ai làm chủ bao giờ.  Chắc chắn bài học đó các môn đệ đã thấu đáo.

Gia-cơ là người đầu tiên bị vua Hê-rốt chém đầu, còn Giăng là môn đệ cuối cùng tử đạo.

Người tin Chúa nên lấy gương phục vụ của Chúa Giê-xu làm khuôn mẫu trong việc tổ chức Hội Thánh để đạt đến mục đích Chúa dành cho con dân Ngài, nghĩa là không theo cách và việc của loài người, nhưng theo cách của Đức Chúa Trời.

Nguyễn Sinh