Bài thứ 251 Hy vọng

Đọc Rô-ma 8:19-25

19Vì muôn vật nhiệt thành, thiết tha trông mong sự hiện ra của con cái Đức Chúa Trời.

20Muôn vật đã bị lệ thuộc sự hư không, chẳng phải tự ý, nhưng bởi Đấng muốn chúng lệ thuộc, với hi vọng rằng

21chính muôn vật rồi đây cũng sẽ được giải phóng khỏi thân phận nô lệ cho sự hư nát, để chung hưởng sự tự do trong vinh quang của con cái Đức Chúa Trời.

22Vì chúng ta biết rằng tất cả tạo vật đều than thở và quặn thắt cho đến ngày nay;

23không những muôn vật mà cả chúng ta là những người có Thánh Linh là trái đầu mùa, cũng than thở trong lòng đang khi mong đợi được làm con nuôi, là sự cứu chuộc thân thể chúng ta.

24Trong niềm hi vọng đó, chúng ta được cứu. Nhưng khi đã thấy được điều mình hi vọng rồi thì không còn là hi vọng nữa. Vì ai lại hi vọng vào điều mình đã thấy?

25Nhưng nếu đặt hi vọng vào điều mình không thấy thì chúng ta cứ kiên nhẫn chờ mong điều đó.

Câu căn bản: Chính muôn vật rồi đây cũng sẽ được giải phóng khỏi thân phận nô lệ cho sự hư nát, để chung hưởng sự tự do trong vinh quang của con cái Đức Chúa Trời. (Câu 21).

Suy niệm:   Sáng thế ký 3:17 ghi rằng: Chúa phán với A-đam: Vì con đã nghe theo lời vợ, ăn trái cây mà Ta đã ra lệnh cấm ăn, nên đất đai sẽ vì con mà bị nguyền rủa; con phải khó nhọc suốt đời mới có miếng ăn từ đất sinh ra. Trong các câu Kinh Thánh chúng ta đọc hôm nay, Sứ đồ Phao-lô cho biết rõ hơn về chữ nguyền rủa đó, ông bảo:

  1. Muôn vật bị lệ thuộc vào sự hư không, vì đã bị Chúa nguyền rủa. (Câu 20)
  2. Muôn vật sẽ được giải phóng khỏi sự hư hoại. (Câu 21)
  3. Muôn vật than thở và quặn thắt trông mong được giải cứu. (Câu 22)

Cuộc giải phóng muôn vật ra khỏi tình trạng hư hoại phụ thuộc vào việc cứu chuộc nhân loại khỏi tội ác và trở về làm con của Đức Chúa Trời như thuở chưa phạm tội. Câu 23.

Nguyễn Sinh