Đọc Kinh thánh: Ma-thi-ơ 5:46-48.
Nếu các ngươi yêu những kẻ yêu mình thì có được thưởng gì đâu? Những kẻ thu thuế chẳng làm như vậy sao? Lại nếu các ngươi tiếp đãi anh em mình mà thôi thì có gì lạ hơn ai? Người ngoại chẳng làm như vậy sao? Như thế các ngươi hãy trọn vẹn như Cha các ngươi ở trên trời là trọn vẹn.
Suy niệm: Thái độ của hai con người đối với Chúa thì sao? Người tự nhiên coi Chúa là một Đấng nào đó phải tuân lệnh, phải kính sợ. Đó không phải quan điểm chính của người tin Chúa Giê-xu. Người tin Chúa Giê-xu kính yêu Chúa vì đã được biết Chúa là Cha thương yêu. Người ấy không nghĩ Chúa chỉ là một Đấng ban luật lệ gắt gao. Người ấy biết Chúa thánh khiết nhưng rất thương yêu và người ấy bước vào tương giao trao đổi với Chúa. Người ấy đi xa hơn trong mối tương quan với Chúa và ước muốn kính yêu Chúa với cả tâm hồn, trí óc, linh hồn và năng lực và thương người lân cận như chính bản thân.
Còn về vấn đề sống nữa. Người tin Chúa Giê-xu cũng sống hoàn toàn khác. Động lực chính đối với sự sống của người tin Chúa Giê-xu là tình thương. Phao lô đã diễn tả điều này một cách đặc biệt khi nói rằng: Yêu là giữ trọn luật đạo đức. Cái khác biệt giữa một con người tự nhiên thiện lành và người tin Chúa Giê-xu là người tin Chúa có yếu tố thương yêu nhân từ trong các hành vi, người ấy là một nghệ sĩ, trong khi con người tự nhiên hành động như máy móc.
Về làm việc lành thì hai con người khác nhau như thế nào?
Người tự nhiên có thể làm nhiều việc thiện trong đời, nhưng lúc nào cũng ghi lại từng công việc một và kiêu hãnh. Người ấy cũng có giới hạn trong việc lành, đó là thường có dư mới chia cho kẻ khác. Người tin Chúa Giê-xu cho mà không tính giá phải trả, cho với hi sinh và thường không cần ghi lại những nghĩa cử đã làm.
Hai con người ấy khi đối diện với những gì xảy ra cho họ trong đời sống, trong thế giới thì sao? Khi những cơn thử thách họ chắc chắn sẽ gặp như bệnh tật hay chiến tranh thì sao? Người tự nhiên thiện lành thường đối diện với các hoàn cảnh này với thái độ thật là đáng quý. Người ấy luôn luôn là một người có thể gọi là quân tử theo lối đông phương. Nhưng khi sử dụng ý chí sắt đá, người ấy đối đầu với nghịch cảnh trong thái độ chịu đựng và khước từ. Nghĩa là thái độ tiêu cực. Người ấy không than van, chỉ yên lặng nhẫn nại. Người ấy không thể nào vui trong thử thách được.
Nhưng người tin Chúa Giê-xu thì khác. Người tin Chúa vui trong nghịch cảnh vì người ấy cố tìm ý nghĩa của hoàn cảnh ấy cho mình. Người ấy biết rằng Mọi việc hợp lại gây hữu ích cho người tin Chúa. Tin rằng Chúa cho phép mọi việc xảy ra để hoàn thiện con người của Chúa. Người tin Chúa có thể phải vật lộn với hoàn cảnh, nhưng vẫn vui trong hoàn cảnh ấy, vì biết rằng Chúa vẫn tể trị và tình thương Chúa đối với mình không thay đổi.
Cuối cùng, chúng ta xét đến hai con người ấy khi họ chết đi. Người thiện lành tự nhiên có thể chết trong danh dự và trung nghĩa. Người ấy chết trên giuờng hay ngoài chiến trận, không một lời lằm bằm than thở. Người ấy có thái độ đối với cái chết cũng như với sự sống, nghĩa là can đảm chịu đựng và chối từ.
Nhưng đó không phải là cách người tin Chúa Giê-xu đối diện với sự chết.
Người tin Chúa sẽ có thái độ như Phao-lô: Đối với tôi sống là Chúa Cứu Thế, và chết là lợi, và có ước ao đựơc đi với Chúa là hơn. Người tin Chúa mong được về nhà Cha Cao Quý trên trời. Người tin Chúa không những chết trong vinh quang và đắc thắng, nhưng người ấy biết mình đi về đâu. Người ấy không những không sợ chết, nhưng còn ước mong sớm được ở với Chúa mãi mãi nữa.
Nguyễn Sinh