Bài 38 Vâng Lời Ai?

461

Bài 38 Vâng Lời Ai?

Đọc CVCSĐ 4:1-22

1Trong khi Phi-e-rơ và Giăng đang nói với dân chúng thì các thầy tế lễ, viên quản lý đền thờ, và những người Sa-đu-sê kéo đến.

2Họ bực tức vì hai ông dạy dỗ dân chúng và công bố rằng trong Đức Chúa Jêsus có sự sống lại từ cõi chết.

3Họ bắt hai ông giam vào ngục cho đến ngày hôm sau, vì lúc ấy trời đã tối.

4Mặc dù vậy, có nhiều người trong số họ đã nghe lời Chúa thì tin, và số nam tín hữu lên đến năm nghìn.

5Ngày hôm sau, các nhà lãnh đạo, các trưởng lão, các thầy thông giáo họp tại Giê-ru-sa-lem,

6cùng với An-ne là thầy tế lễ thượng phẩm, Cai-phe, Giăng, A-léc-xan-đơ và tất cả những người thuộc về gia đình thầy tế lễ thượng phẩm.

7Họ bắt hai ông đến đứng giữa họ và tra hỏi: “Nhờ quyền năng nào hay là nhân danh ai mà các anh làm điều nầy?”

8Bấy giờ Phi-e-rơ, được đầy dẫy Đức Thánh Linh, nói rằng: “Thưa các vị lãnh đạo và quý trưởng lão!

9Nếu hôm nay chúng tôi bị tra hỏi vì đã làm phước cho một người tàn tật, và bằng cách nào người nầy được chữa lành,

10thì xin tất cả quý vị và toàn dân Y-sơ-ra-ên hãy biết rằng nhờ danh của Đức Chúa Jêsus Christ người Na-xa-rét, Đấng mà quý vị đã đóng đinh trên thập tự giá, và Đức Chúa Trời đã khiến sống lại từ cõi chết; chính nhờ danh ấy mà người nầy được lành mạnh và hiện đứng trước mặt quý vị đây.

11Ngài là hòn đá bị các ông là những thợ xây nhà loại ra,Nhưng lại trở nên hòn đá góc nhà.

12Chẳng có sự cứu rỗi trong đấng nào khác, vì ở dưới trời chẳng có danh nào khác ban cho loài người, để chúng ta nhờ đó mà được cứu.”

13Khi thấy sự dạn dĩ của Phi-e-rơ và Giăng, biết rõ hai ông là những người tầm thường, ít học, thì họ đều kinh ngạc và nhận ra rằng hai ông đã từng ở với Đức Chúa Jêsus.

14Nhưng vì thấy người què được chữa lành đứng bên cạnh hai ông, nên họ không có lời gì để phản bác được.

15Sau khi bảo hai ông rời khỏi Hội đồng, họ bàn luận với nhau

16rằng: “Chúng ta phải làm gì với mấy người nầy? Vì mọi người ở Giê-ru-sa-lem đều biết họ thật đã làm một phép lạ hiển nhiên và chúng ta không thể chối cãi được.

17Tuy nhiên, để việc đó không đồn ra trong dân chúng thêm nữa, chúng ta hãy cảnh cáo họ không được lấy danh đó giảng dạy cho bất cứ ai nữa.”

18Vậy, họ gọi hai ông vào và cấm nhân danh Đức Chúa Jêsus mà nói hay dạy nữa.

19Nhưng Phi-e-rơ và Giăng trả lời: “Xin các ông hãy suy xét, trước mặt Đức Chúa Trời có nên vâng lời các ông hơn là vâng lời Đức Chúa Trời chăng?

20Vì chúng tôi không thể không nói về những điều mình đã thấy và nghe.”

21Sau khi tiếp tục hăm dọa, họ thả hai ông ra, không tìm được cách nào để trừng phạt hai ông vì sợ dân chúng, bởi tất cả đều tôn vinh Đức Chúa Trời về việc đã xảy ra.

22Người đàn ông đã được phép lạ chữa lành đó đã ngoài bốn mươi tuổi. 

Câu căn bản: Vì chúng tôi không thể không nói về những điều mình đã thấy và nghe. (Câu 20).

Suy niệmSứ đồ Phi-e-rơ khi bị Tòa Công Luận tra hỏi: “Nhờ quyền năng nào hay là nhân danh ai mà các anh làm điều này?” đã không nói rằng không biết hay không quen Chúa Giê-xu, nhưng đã công khai xác nhận:

Xin tất cả quý vị và toàn dân Israel hãy biết rằng nhờ danh của Chúa Cứu Thế Giê-xu, người Na-xa-rét, Đấng mà quý vị đóng đinh trên thập tự giá, và Đức Chúa Trời đã khiến sống lại từ cõi chết; chính nhờ danh ấy mà người què này được lành mạnh và hiện đứng trước mặt quý vị đây.”

Vì không thể nào phản bác lại Phi-e-rơ về một phép lạ hiển nhiên không chối cãi được, họ gọi hai sứ đồ đến và cấm không được lấy danh Giê-xu giảng dạy cho bất cứ ai nữa.

Sau khi tiếp tục hăm dọa, họ thả hai sứ đồ ra, không tìm được cách nào để trừng phạt hai ông vì sợ dân chúng, bởi tất cả đều tôn vinh Đức Chúa Trời về việc đã xẩy ra.

Từ đó đến nay, vô số người đã noi gương hai vị sứ đồ can đảm kia, nhân danh Chúa Giê-xu đặt tay chữa lành bệnh cho nhiều người, và khi bị khó dễ đều xác nhận như trên.  Những phép lạ do nhân danh Chúa Giê-xu thực hiện đã quá hiển nhiên, đến nỗi loài người không có cách nào ngăn chặn hay cấm đoán được.

Có người đã nói rằng, cấm đạo Chúa cũng như lấy kiếm chém xuống một dòng nước chảy. Dù chém mạnh đến đâu, và chém bao nhiêu lần, nước vẫn tràn qua bình thường.

Nguyễn Sinh