BÀI 15: TIÊN TRI Ê-XÊ-CHI-ÊN VÀ SỨ ĐIỆP (P4)

27-08-2018 188

Bài Thứ Mười Lăm

Tiên Tri Ê-xê-chi-ên Và Sứ Điệp Tiếp Theo

 

Phần thứ Tư

Ê-xê-chi-ên và cuộc Lưu Đày

Chúa dường như gọi Ê-xê-chi-ên để giải thích và biện minh cho việc Chúa cho phép dân Chúa phải bị lưu đày. Dân Chúa đã phạm nhiều tội ác và cứng đầu cứng cổ. Khi dân tộc khác hành động như vậy, Chúa đã ra tay tiêu diệt rồi. Nhưng đối với dân Chúa, Ngài chỉ kỷ luật họ thôi. Thi-thiên 119: 75 ghi rằng: “Hỡi Đức Giê-hô-va, tôi biết sự xét đoán của Ngài là công bình, và ấy là bởi sự thành tín mà Ngài làm cho tôi bị khổ nạn.” Chúa trừng phạt dân Chúa vì họ phạm tội và dạy họ bài học quan trọng.

Tiên tri Ê-xê-chi-ên được sai đến cho chính dân tộc của mình. Vấn đề khó khăn là điểm này.

Chương 3 câu 5 và câu 11 ghi: “Vả, ấy chẳng phải ta sai ngươi đến cùng dân nói tiếng mọi rợ khó hiểu; bèn là đến cùng nhà Y-sơ-ra-ên. Hãy đi, đến cùng những kẻ bị đày, cùng các con cái của dân ngươi. Khá nói cùng chúng nó, dầu chúng nó nghe, dầu chẳng khứng nghe, ngươi cũng nói với rằng: Chúa Giê-hô-va có phán như vậy.”

Ê-xê-chi-ên – Một người lính canh

Trong chương 3 và chương 33 Chúa đã căn dặn nhà tiên tri là đừng sợ dân Chúa nhưng rao cho họ những lời cảnh báo, vì nếu không, Chúa sẽ  đòi máu của họ trên tay nhà tiên tri.

Ngày nay Chúa cũng kêu gọi người của Chúa ra giảng Tin Lành y hệt như vậy.

Ê-xê-chi-ên – Một dấu chỉ

Nhà tiên tri trở thành một dấu chỉ cho dân Chúa. Ông làm mọi dấu chỉ để cho dân Chúa biết kế hoạch của Chúa cho dân Ngài.

Ông giam mình trong nhà 3:24: thì Thần vào trong ta, làm cho chân ta đứng lên. Đoạn, Ngài phán cùng ta, và bảo rằng: Hãy đi, giam mình trong nhà ngươi.

Ông tự đưa mình vào những vị thế khác lạ: 4:4-8 “ Kế đó, ngươi khá nằm nghiêng mình bên tả, và để tội lỗi nhà Y-sơ-ra-ên tại đó. Ngươi nằm như vậy bao nhiêu ngày, thì mang lấy tội lỗi chúng nó cũng bấy nhiêu. 5Vì ta đã định cho ngươi một số ngày bằng với số năm của tội lỗi chúng nó, là ba trăm chín mươi ngày, ngươi sẽ mang lấy tội lỗi nhà Y-sơ-ra-ên như vậy.6Vả lại, khi những ngày ấy đã mãn, ngươi khá nằm nghiêng mình bên hữu, và mang lấy tội lỗi của nhà Giu-đa, trải bốn mươi ngày ta định cho ngươi mỗi một ngày thay vì một năm.7Ngươi khá xây mặt và quay cánh tay trần về sự vây hãm thành Giê-ru-sa-lem; ngươi khá nói tiên tri nghịch cùng nó.8Nầy, ta dùng dây trói ngươi, và ngươi sẽ chẳng quay bên nầy bên kia, cho đến những ngày ngươi vây thành đã trọn.

 

Ông phải ăn theo sức nặng cùa thức ăn: 4:10 “Đồ ăn ngươi sẽ ăn, cứ mỗi ngày nặng hai mươi siếc-lơ; ngươi sẽ ăn theo thì giờ.”

 

Diện mạo ông bị thay đổi: 5:10 “Hỡi con người, còn như ngươi, hãy lấy một cái gươm bén như dao cạo râu, lấy mà đưa qua trên đầu và râu ngươi. Rồi dùng cân cân, và chia tóc.

 

Ông phải vỗ tay dậm chân theo cách Chúa bảo: 6:11”Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Hãy vỗ tay giậm chân mà rằng: Than ôi! --- vì mọi sự dữ đáng gớm của nhà Y-sơ-ra-ên; vì nó sẽ chết bởi gươm dao, đói kém, và ôn dịch.”

 

Ông phải dời đồ vật: 12:2-7 “Hỡi con người, ngươi ở giữa nhà bạn nghịch, chúng nó có mắt để thấy mà không thấy, có tai để nghe mà không nghe; vì ấy là nhà bạn nghịch.

3Vậy, hỡi con người, ngươi khá sửa soạn đồ vật dời đi, và dời đi giữa ban ngày cho chúng nó xem. Trước mắt chúng nó hãy từ nơi ngươi ở mà dời đi chỗ khác; chúng nó dầu là nhà bạn nghịch có lẽ sẽ nghĩ lại chăng.4Ngươi khá đem đồ vật mình như đồ vật của kẻ dời đi, giữa ban ngày, trước mắt chúng nó; chính mình ngươi ra đi về buổi chiều, trước mắt chúng nó, như kẻ đi đày.5Cũng ở trước mắt chúng nó, ngươi khá xoi một cái lỗ qua tường, rồi từ lỗ đó đem đồ vật ra.6Trước mắt chúng nó, ngươi để đồ vật lên vai, và đem đi lúc trời tối. Ngươi khá che mặt, đặng không thấy đất nầy; vì ta đã đặt ngươi làm một dấu cho nhà Y-sơ-ra-ên.7Ta làm theo lời Chúa đã phán dặn: mang đồ vật đi giữa ban ngày như đồ vật kẻ dời đi, đến chiều ta lấy chính tay mình mà xoi tường. Ta đem đồ vật đi trong lúc tối, và vác trên vai ta trước mắt chúng nó.

 

Chúa Truyền cho Ê-xê-chi-ên làm nhiều việc lạ thường: 22:30 “Ta đã tìm một người trong vòng chúng nó, đặng xây lại tường thành, vì đất mà đứng chỗ sứt mẻ trước mặt ta, hầu cho ta không hủy diệt nó; song ta chẳng tìm được một ai.

Nguyễn Sinh