THƠ: TÔI LÀ AI?

08-04-2019 649

TÔI LÀ AI?

Tôi là ai trong vườn xưa năm ấy?

Đoàn Môn đồ tháp tùng Chúa nguyện cầu,

Nhưng họ đã chẳng thức cùng Chúa được lâu,

Vừa mới đó thôi mà mắt ai cũng đừ hết.

 

Tôi là ai trong đêm tại vườn " Ghết"[1],

"Bàn ép dầu " - nơi Cứu Chúa thương đau,

Khẩn thiết cùng Cha trong tiếng nguyện cầu,

Hay ngủ gục trước muôn vàn cám dỗ?

 

Tôi là ai, người nguyện cầu dốc đổ,

Như Cứu Chúa mình, hay giống các Môn đồ,

Dễ gục ngã trước cơn sóng tạt xô,

Hay đứng vững trước phong ba bão tố?

 

Tôi là ai trong đám quân man rợ,

Kẻ cầm đuốc, cầm gươm, gậy gộc... hét la,

Đi trước chúng là đệ tử Giu-đa,

Kẻ phản bội dùng nụ hôn bán Chúa?

 

Tôi là ai, khi ác gian vây bủa,

Theo sát gót thầy hay chỉ đứng xa xa,

Tạm kiếm an ninh nơi những kẻ gian tà,

Và chỉ kịp nhận ra khi tiếng gà gáy sáng?

 

Tôi là ai, khi Chúa tôi loạng choạng,

Bầm giập, đớn đau bởi những roi da,

Thịt nát, máu tuôn...chẳng một tiếng rên la,

Vẫn cam chịu hay lằm bằm oán trách?

 

Tôi là ai trên con đường thử thách,

Đồi Sọ lê chân, bước Chúa gục nghiêng,

Thập giá nặng vai tôi chẳng muốn ghé khiêng,

Hay vui vác như Si-môn, người làm ruộng?

 

Tôi là ai khi thế gian ưa chuộng,

Say đắm, mải mê với những lợi-danh,

Thêm những thương đau bởi những cây đinh,

Vào thân Chúa, hay là người an ủi?

 

Tôi là ai, khi thế gian tàn lụi,

Lúc lửa từ trời đoán xét cõi nhân gian,

Nghe tiếng Chúa, bay lên chốn Thiên đàng

Hay đi xuống nơi đau thương, khóc lóc?

 

Tôi là ai, kẻ biếng lười hay chịu học?

Tôi là ai, ở nơi góc vườn xưa?

Tôi là ai? Thương Khó đã đến Mùa,

Tôi là ai? Xin tra xem con, hỡi Chúa!


Esther Le

(Nhân mùa Thương Khó 2019)

 

 

[1] Vườn Ghết-sê-ma-nê